Ta và Vô Mẫn Quân chỉ sau mười hai canh giờ lúc trò chơi bắt đầu đã đồng thời “Tử vong”, việc này thật sự là làm cho người ta hoàn toàn không thể đoán trước được. Nhất là ta, tự nhiên chết oan… Bất đắc dĩ dữ dội…
Tuy rằng ta cùng Vô Mẫn Quân không tính là vẫn còn trong trò chơi, nhưng dù sao trò chơi vẫn đang tiến hành, mọi người ăn qua bữa sáng, đánh giá lẫn nhau rồi lại tự đi làm chuyện của mình.
Trong lòng Bình Dương nhớ kỹ Tiểu Tuế con mình —— Tiểu Tuế mới hơi lớn một chút, còn chưa có tên gọi, vốn Bình Dương hy vọng Vô Mẫn Quân đặt tên cho nó, nhưng Vô Mẫn Quân không nên đặt tên cho Tiểu Tuế là “Phong XX”, nói cách khác cùng họ Bình Dương, Bình Dương dù tức giận cũng chưa dám nói cho Lã Dẫn.
Cũng bởi vậy chúng ta đều chỉ gọi nó là Tiểu Tuế, dù sao đứa nhỏ một tuổi rồi đặt tên cũng là bình thường.
Bởi vì Bình Dương và Lã Dẫn bị chúng ta triệu tiến cung, Tiểu Tuế cũng đi cùng, vừa vặn ta không có việc gì làm, liền đi theo Bình Dương cùng đi xem Tiểu Tuế, Phùng Du trở về ngủ, Ngô Ung liền cũng chạy đi theo xem Tiểu Tuế, con của hắn ở lại Bắc Xương bởi vậy nên rất nhớ.
Tiểu Tuế được mấy tháng, cực kỳ giống mẫu thân của mình, mắt hạnh môi hồng, làn da trắng nõn, trưởng thành đại khái cũng là cái tai họa giống với Vô Mẫn Quân, chính là lông mi cùng cái mũi giống Lã Dẫn, mày rậm mũi thẳng, trong nét đẹp lại có thêm mấy phần anh khí, diện mạo như vậy… Thật sự là lên trời thưởng cơm ăn, tương lai cho dù nó lưu lạc dân gian, cũng không sợ… Ách…
Tiểu Tuế sinh ra đã không sợ, thấy Ngô Ung cũng không kinh ngạc sợ hãi, Ngô Ung tới gần nó một chút, nó liền dùng đôi mắt đen rất tròn rất sáng mắt nhìn chằm chằm choáng váng, lông mi thật dài, sau đó trong nháy mắt ngọt ngào cười với hắn. Cho dù là không cười với ta, trong lòng ta cũng tê dại, huống chi là Ngô Ung làm cha không lâu, hắn đi lên trước, nhẹ nhàng nói: “Tiểu Tuế…”
Còn chưa nói xong, Tiểu Tuế bỗng nhiên nôn sữa ra, trực tiếp phun thẳng vào mặt Ngô Ung.
Ta: “…”
Ngô Ung: “…”
Sau khi Tiểu Tuế non xong lại cười khanh khách lên, Bình Dương vốn đang ở bên ngoài căn dặn bọn hạ nhân chuẩn bị mấy đồ dùng này nọ cho Tiểu Tuế, nghe thấy tiếng động chạy vào, thấy ta nhịn cười, Tiểu Tuế cười to, Ngô Ung cười khổ, lại nhìn sữa trên mặt Ngô Ung biết đã có chuyện gì, muội ấy ngẩn người, nói: “Ôi, đúng rồi, vừa mới cho uống sữa xong, quên cho nó ói sữa thuận khí (=.=).”
Ngô Ung: “…”
Bình Dương căn bản mặc kệ bi kịch của Ngô Ung, mà là vui sướng hài lòng đối với Tiểu Tuế nói: “Bắt đầu không nôn vào người của mẫu thân, thật sự là ngoan.”
Tiểu Tuế chớp chớp ánh mắt, cũng lộ ra một cái tươi cười hiểu ý.
… Không đúng, căn bản không đúng!
Lã Dẫn đâu, Lã Dẫn ở nơi nào? Vì sao anh ta không đến quản! ! ! Bình Dương tiếp tục dậy như vậy, Tiểu Tuế tuyệt đối là Vô Mẫn Quân thứ hai, có khi còn không bình thường hơn cả Vô Mẫn Quân!
Ta một đầu đầy mồ hôi, nói: “Muội, muội không thể dậy trẻ con như vậy, như vậy Tiểu Tuế…”
Lời còn chưa dứt, Tiểu Tuế bỗng nhiên chu miệng về phía ta, sau đó mở rộng cánh tay nhỏ bé ngắn ngủi trắng mập ra, vươn vươn về phía ta, giống như là muốn ta ôm nó.
Ta lập tức nói không nên lời, nhẹ nhàng đi qua mà ôm lấy Tiểu Tuế, nói: “Tiểu Tuế ngoan nhất…”
Tiểu Tuế khanh khách cười, ta nghi hoặc nói: “Tiểu Tuế cười cái gì?”
Tiểu Tuế chưa biết nói, chỉ có thể cười, quả thực cũng sắp thành cười mà không nói, cuối cùng nó chỉ chỉ vào cổ ta, ta mới phản ứng lại, buổi sáng sau ta khi bị “Xử tử” sau, đã vẽ lên cổ mình, tỏ vẻ mình “Đã chết” … Tiểu Tuế cười vui vẻ như vậy, hóa ra là cười nhạo ta!
Ta: “…”
Ranh con đáng chết… Ta yên lặng đem Tiểu Tuế thả lại cái giường nhỏ của mẹ, Tiểu Tuế vẫn đang cười, ta quay đầu định nói với Bình Dương làm cho Tiểu Tuế đừng cười, trẻ con cười lâu quá không tốt, kết quả chỉ thấy Bình Dương đang vụng trộm cười.
Bình Dương: “Ai…”
Ta: “… …”
Mẫu tử gì vậy…
Ta ở chỗ này của Bình Dương đợi trong chốc lát, buổi chiều Vô Mẫn Quân cũng đến đây, Tiểu Tuế vừa thấy hắn đến, hai ánh mắt đều tỏa sáng, hò hét đi đến bên cạnh, Vô Mẫn Quân cũng không nhìn hắn cái nào, nói với ta: “Đi, mang ngươi xuất cung đi chơi.”
Ta không nói gì nói: “Ra cung làm gì? Hơn nữa vì sao hôm nay xuất cung?”
“Nha nha nha…” Tiểu Tuế thấy Vô Mẫn Quân không để ý tới nó, gấp đến độ kêu lên.
Vô Mẫn Quân nói với ta: “Dù sao chúng ta đều là người chết, xuất cung không sao.”
“Oa ngươi không cần dùng cái loại vẻ mặt đương nhiên này nói không biết xấu hổ lại vụng về lấy cớ như vậy được không? !” Ta trợn mắt há hốc mồm, như vậy cũng có thể sao…
Vô Mẫn Quân nói: “Không có quan hệ, dù sao cũng không có chuyện gì làm.”
Ta nói: “Ai, đã biết.”
Thấy ta đồng ý rồi, Vô Mẫn Quân liền vừa lòng, lôi kéo ta đi, Tiểu Tuế thấy Vô Mẫn Quân phải đi, gấp đến độ muốn khóc, ta nhìn không đành, nói: “Ngươi để ý Tiểu Tuế một chút thôi.”
Vô Mẫn Quân dừng một chút, cúi đầu, lộ ra vẻ mặt phức tạp, nói: “Tiểu Tuế, sao nó ở trong này?”
Ta: “…”
Tiểu Tuế rốt cục không chống đỡ được, oa oa khóc lớn lên.
Bình Dương nghe thấy tiếng khóc chạy vào, thấy Tiểu Tuế quỳ rạp trên mặt đất khóc lớn, ta với Vô Mẫn Quân đều cứng ngắc như thế, vội vàng đem Tiểu Tuế ôm lấy, nói: “Hoàng huynh Hoàng tẩu, hai người làm cái gì vậy!”
Ta nói: “Tiểu Tuế yêu cầu không được, còn hoàn toàn bị bỏ qua.”
Vô Mẫn Quân: “…”
Bình Dương rơi lệ nói: “Hoàng huynh, huynh cũng không phải không biết Tiểu Tuế trừ bỏ cha nó thì thích huynh nhất, lần nào huynh cũng bỏ qua nó.”
Vô Mẫn Quân bĩu môi, tiếp nhận Tiểu Tuế, tùy tay quơ quơ an ủi, Tiểu Tuế lập tức vui vẻ, dừng khóc, mở to đôi mắt ngập nước nhìn Vô Mẫn Quân, lông mi còn có cảm giác bị thấm ướt.
Vô Mẫn Quân giận dữ nói: “Trẫm chính là rất được người thích.”
Ta: “…”
Bình Dương: “…”
Thực không muốn để ý đến hắn, các loại phương diện.
Ta nói: “Có lẽ Tiểu Tuế chính là nghe thấy được hơi thở của đồng loại.”
Vô Mẫn Quân liếc mắt một cái ngắm Tiểu Tuế, nói: “Đồng loại? Ồ, không phải là… tất nhiên là con của chúng ta… A.”
Hắn cũng không biết tin tưởng tràn đầy đang nói cái gì vậy, Tiểu Tuế chỉ trong chốc lát bởi vì bắt đầu khóc có chút mệt, cho nên đi ngủ, Vô Mẫn Quân đem Tiểu Tuế thả lại trên giường, sau đó vươn tay nhẹ nhàng mà nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mập của Tiểu Tuế, ta đang bị hình ảnh ấm áp giữa cậu và cháu trai ngoại biến thành hết sức cảm động, chợt nghe Vô Mẫn Quân không mặn không nhạt nói: “Ranh con, dám cười nhạo nương tử ta…”
Ta: “… …”
Hắn làm sao mà biết được! Hơn nữa cho dù biết, cũng không phải cố ý báo thù chứ? ! Thật là ngây thơ đi? ! Vô Mẫn Quân, ngươi còn nói ngươi không phải đồng loại với Tiểu Tuế đi, căn bản chính là Tiểu Tuế đều hơn ngươi! ! !
***
Ta cùng Vô Mẫn Quân xuất cung, bên ngoài nhàn hạ, Vô Mẫn Quân mang ta đi ăn đủ các loại đồ ăn linh tinh, sau đó đi xem xiếc ảo thuật, hai người chơi đùa vui vẻ.
Cuối cùng sắc trời dần tối, Vô Mẫn Quân ở bên cạnh ta, hai người nhàn nhã thong thả hồi cung, bỗng nhiên ta có cảm giác tóc ta bị kéo lại một chút, vì thế dừng chân lại, khó hiểu nhìn về phía Vô Mẫn Quân bên cạnh, hắn chỉ hướng ta cười, một câu cũng không nói. Nghi hoặc vươn tay sờ sờ tóc, ta đụng phải một cây cây trâm, sờ vào rất tốt, là cây ngọc trâm, hình dạng dường như là đóa hoa mai.
… Ta nhớ ra rồi, khi hai cơ thể chúng ta còn bị hoán đổi, hắn bắt ta mua cho hắn  một cây trâm, cây trâm hắn đeo chính là cây này.
Trong lòng ta cảm giác có chút phức tạp, dừng một chút, nói: “Ngươi… Ngươi vẫn còn giữ?”
Vô Mẫn Quân lúng túng nói: “Hôm qua bỗng nhiên tìm thấy, ta cũng không thể đeo, nên cho ngươi.”
Ta: “…”
Vô Mẫn Quân cười ha ha nói: “Khả năng sao? Ừ, là để lại cho ngươi.”
Ta nói: “Ừm, cám ơn.”
Vô Mẫn Quân cười lắc lắc đầu, không nói cái gì.
Nhưng mà sau khi chúng ta hồi cung, lại phát hiện một chuyện khiến cho người ta mười phần kinh ngạc—— Lã Dẫn “Bị giết”.
Mọi người ngồi vây quanh mộ, yên lặng nhìn trên trán Lữ Dẫn có dấu hiệu, sau đó yên lặng nhìn Bình Dương khóc sướt mướt ở một bên khóc sướt mướt, Bình Dương nói: “Kẻ nào đáng chém ngàn đao dám giết Phò mã của ta, không biết trẻ con không cha không sống được lâu sao? !”
Mọi người: “…”
Lã Dẫn: “…”
Cũng không phải thật sự đã chết… Hơn nữa nói những điều như vậy mới là điềm xấu… Dù sao một nhà Bình Dương và Vô Mẫn Quân kia đều là không kiêng kỵ gì.
Tư Đồ Hữu Tình nói: “Mọi người thảo luận một chút, cảm thấy có thể là ai?”
Bình Dương là người đầu tiên mở miệng nói: “Dù sao không phải ta, Lã Dẫn có trách nhiệm trong cung, lúc trở về trên mặt đã có dấu rồi.”
Mọi người đều dùng ánh mắt “Lừa ai chứ” nhìn Bình Dương.
Bình Dương rơi lệ: “… Thực không phải ta.”
Tư Đồ Hữu Tình nói: “Được rồi, ta nói trước tiên, ta cảm thấy là Bình Dương công chúa.”
Những người còn lại đều phụ họa, bánh bao cũng liên tục gật đầu, kết quả là, mọi người không nghe Bình Dương biện giải, không lưu tình chút nào đem nàng xử tử.
Ai, bi kịch Bình Dương.
Kỳ thật ta cũng đoán là nàng…
Bình Dương rưng rưng mở ra tờ giấy của mình, trên đấy ghi hai chữ “Nạn nhân”, mọi người đều trầm mặc…
Bình Dương lệ tuôn đi tới bên cạnh ta, nói: “Hoàng tẩu, rốt cục muội có thể hiểu được tâm trạng của tẩu!”
“… Cám ơn muội…”
Bởi vậy, trong mười hai canh giờ đã có bốn người chết, thủ đoạn của hung thủ này thật sự là quá tốt…
Ta và Vô Mẫn Quân còn có Bình Dương còn có Lữ Suất, bốn “Thi thể” vây quanh nhau nói chuyện, ta nói: “Mỗi lần đều là Tư Đồ Hữu Tình là người đều tiên nêu ý kiến, mọi người có phát hiện không?”
Bình Dương nghĩ nghĩ, nói: “Đúng vậy, hơn nữa bánh bao sẽ phụ họa ở bên cạnh, khiến cho muội cũng cảm thấy Tư Đồ Hữu Tình nói rất đúng.”
Ta xấu hổ nhìn Bình Dương, nói: “Cái gì, phán đoán của muội đều dựa theo bánh bao mà có sao…”
Bình Dương: “…”
Ta bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, nói: “Đúng rồi, kỳ thật… võ công của Vô Mẫn Quân và Lữ Suất cao như vậy, không chừng chỉ có trên chân bánh bao mới dính nước, sau vụng trộm đi tạo ký hiệu!”
Hơn nữa, cũng không có người sẽ đề phòng bánh bao a.
Bình Dương cũng lộ ra vẻ mặt bỗng nhiên tỉnh ngộ, mà hai kẻ Vô Mẫn Quân và Lã Dẫn đã biết hung thủ là ai này, lại vẫn trầm mặc không nói như cũ.

One response »

  1. Trò chơi này thú vị nhễ! Bữa nào rủ mọi người chơi thử!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s