Vô Mẫn Quân tuy rằng không có thừa nhận hắn sẽ giúp ta sinh con, nhưng cũng không phủ nhận chuyện này, ta thật sự là vô cùng hưng phấn, lập tức sai người bắt đầu tìm kiếm Tư Đồ Hữu Tình.

Cho dù bất luận có phải ta và Vô Mẫn Quân rốt cuộc hoán đổi trở về, chỉ là chuyện của Lưu Lương kia, phải cảm tạ nàng ấy cho thật tốt, nếu không có nàng, chỉ sợ hiện tại hoàn cảnh của ta với Vô Mẫn Quân là như thế nào đều không thể chính xác được.

Mỗi lần đều là Tư Đồ Hữu Tình lặng yên không một tiếng động xuất hiện, hoặc là ngẫu nhiên gặp với chúng ta, nhưng muốn tìm nàng, lại tìm không thấy, ta đoán có lẽ rốt cục nàng đã tìm thấy sư phụ của mình.

Hiện tại tuy rằng tháng của ta đã qua rồi nhưng bởi vì ta vẫn nhớ việc của Tư Đồ Hữu Tình, cho nên vẫn cấm Vô Mẫn Quân gần gũi ta, Vô Mẫn Quân trầm mặc thật lâu, chỉ nói một câu nói: “Tự làm bậy, không thể sống.”

Không bao lâu sao, Vô Mẫn Quân bỗng nhiên nói cho ta biết, đã tìm được tiểu Hầu gia.

Hóa ra hắn ở Tây Ương.

Nghi thành Tây Ương.

Nghi thành cách đô thành không xa, nhưng phong cảnh vô cùng tốt, còn hơn cả đô thành, nơi đây có núi có song, rất nhiều văn nhân nhà thơ đều thích tới nơi đây để tìm được linh cảm, nơi này một năm bốn mùa như xuân, trăm hoa nở rộ, tuy rằng ta chưa từng tới nhưng cũng có nghe được.

Đây quả là chuyện thật thần kỳ, ta chờ rằng tiểu Hầu gia không ở lại Bắc Xương, ngược lại lại chạy tới Tây Ương, tâm tư này không cần phải nói nhưng Vô Mẫn Quân lại biểu tình khó lường nói, chưa chắc.

Tiểu Hầu gia đến Tây Ương, có lẽ chỉ là vì phong cảnh của Nghi thành.

Vô Mẫn Quân tự nhiên lại phỏng đoán lãng mạn như vậy khiến cho ta giật mình không ít, buổi tối ta thừa dịp hắn ngủ, vụng trộm cởi quần áo của hắn, muốn kiểm tra một chút trên người hắn có điểm đỏ khả nghi hay không, cuối cùng kết quả là ta bị Vô Mẫn Quân đen mặt đặt lên trên giường, hắn nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi có biết ngươi đang làm cái gì không?”

Ta nói: “Ta, ta đang kiểm tra ngươi có bị Lưu Lương hạ cổ hay không…”

Vô Mẫn Quân nói: “Sao? Vậy chẳng phải ta đây nên chứng minh cho tốt một chút?”

Ta gật đầu nói: “Đúng vậy… Đúng vậy!”

Vô Mẫn Quân bỗng nhiên nhếch miệng, nói: “Vốn dĩ ta còn định theo ý muốn của ngươi, đợi sau khi tìm được Tư Đồ Hữu Tình lại… Nay xem ra, vì chứng minh ta không bị hạ cổ, còn phải ‘Tự thể nghiệm’ cho tốt một phen.”

Ta: “…”

Cái gì? !

Ta còn chưa kịp phản ứng lại, nụ hôn của Vô Mẫn Quân đã đè ép xuống, theo bản năng ta muốn đẩy hắn ra, nhưng tay vừa đặt lên vai hắn lại cảm thấy hình như cũng không cần phải, dù sao tương lai… Sinh con là hắn!

Phải!

Nghĩ như vậy, bỗng nhiên ta cảm thấy ta chính là người chiến thắng, vì thế cũng yên tâm không ít, lá gan lớn lên, ta hơi nheo mắt lại, không chút khách khí hôn lại, kết quả dùng sức quá mức, môi đụng phải răng của hắn đau tới mức nước mắt cũng chảy ra. Vô Mẫn Quân phát ra một tiếng cười khẽ, dường như vươn đầu lưỡi liếm liếm môi ta an ủi, ta lập tức quên miệng đau, lại thẹn thùng đau đầu …

Giống như ở trên mặt, nụ hôn của Vô Mẫn Quân kéo dài xuống cơ thể ta. Cảm xúc như vậy ta dường như đã quen thuộc, nhắm mắt lại cắn môi, lẳng lặng cảm nhận được mọi thứ, quần áo dần dần được cởi bỏ, ta cũng mơ mơ màng màng cởi quần áo của hắn ra theo trí nhớ lần trước, đụng đến cái áo lót ta thích nhất kia.

Hơi thở ái muội mà cực nóng lan tràn xung quanh cơ thể chúng ta, tiếng thở dốc cũng nhẹ nhàng vờn quanh, khi hắn tiến vào bên trong ta, ta chưa từng tưởng tượng ra được chỉ có thể tùy theo hắn, không còn chút sức lực.

Một đêm triền miên, ngày hôm sau ta tỉnh lại, xương sống thắt lưng cả lưng đều đau, giống như có mười chiếc xe ngựa phi qua người ta, đêm qua Vô Mẫn Quân đêm rất nhẹ nhàng nhưng ta vẫ cảm thấy thực… ăn không tiêu.

Vừa mở to mắt, mặt Vô Mẫn Quân liền xuất hiện ở trước mặt ta, miệng hắn hơi hơi giương lên, hiển nhiên tâm trạng vô cùng tốt. Một ay hắn chống đầu, một tay nghịch nghịch một lọn tóc đen của ta, ta ngơ ngác nhìn hắn, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì cho tốt.

Vô Mẫn Quân cười với ta, vươn người tới đặt một nụ  hôn lên trán ta: “Dậy rồi?”

Ta không biết vì sao lại bị thanh âm hơi khàn khàn này của hắn làm cho mặt đỏ tai hồng, chỉ có thể lắp bắp trả lời: “Không thì sao…”

Ý cười của Vô Mẫn Quân càng sâu, hắn nói: “Ừ, không có gì… Ta đã muốn sai hạ nhân chuẩn bị nước ấm, ngươi có thể tắm bồn.”

“… Được.”

Thanh âm của ta quả thật yếu ớt, ta muốn đứng lên, lại phát hiện bản thân mình thật sự không có sức, Vô Mẫn Quân cười, xuống giường trước. Hắn hình như đã tắm rửa qua, mặc quần áo sạch sẽ, vươn tay ôm lấy ta, ta lại phát hiện cả người mình không mặc gì, thét to: “Đồ lưu manh! ! !”

Vô Mẫn Quân cười ha ha, tùy tiện vươn tay túm lại một bộ xiêm y nhẹ nhàng bọc lấy người ta.

Được rồi, Vô Mẫn Quân đã chứng minh đầy đủ rồi, hắn là ai chứ.

***

Lúc tắm rửa xét thấy tay chân ta mềm oặt, Vô Mẫn Quân tử tế mà tỏ vẻ thay ta chà xát lưng, còn có thể mát xa, ta không nghĩ cái gì mà đồng ý, kết quả đương nhiên chứng minh, ta sai lầm rồi…

Vô Mẫn Quân tuy rằng giúp ta mát xa , nhưng… thà không ấn còn hơn…

Thối, lưu, manh… !

***

Hôm nay là ngày tuần hưu, Vô Mẫn Quân không cần lâm triều, vì thế ở trong Chưởng Kiền điện khôn có việc gì giúp ta, cả người ta mềm nhũn, không có tý sức lựcgì, Vô Mẫn Quân ở bên cạnh đọc sách, thỉnh thoảng quay đầu nhìn ta, cười phá lệ … đê tiện.

Tuy rằng đê tiện, nhưng cái điệu bộ hời hợt kia, quả thật trong vẫn rất đẹp, ta nằm trên giường, nói: “Vô Mẫn Quân, ta nghĩ đến một việc.”

Vô Mẫn Quân nói: “Gì?”

Ta nói: “Nếu thật sự tìm được Tư Đồ Hữu Tình, ta nghĩ muốn thử một lần cảm giác làm nam nhân.”

Vô Mẫn Quân: “… Ngươi nói cái gì.”

Ta còn thật sự nói: “Ta là nói thật! Ngươi xem ngươi, ngày hôm qua… Ôi, hôm nay ta tỉnh lại, xương sống thắt lưng lẫn lưng đều đau , khổ sở muốn chết, nhưng là ngươi lại có tinh thần tốt thật, điều này chẳng lẽ công bằng sao? Trừ phi tìm được Tư Đồ Hữu Tình, hai ta đổi một chút, bằng không chúng ta… Khụ, về sau nhất định phải bảo trì khoảng cách.”

Vô Mẫn Quân: “…”

Nửa ngày sau, hắn đi tới, trấn an ta nói: “Vân Kiểu, chủ yếu là ngày hôm qua là lần đầu tiên… Lần đầu tiên nên có chút khó chịu , về sau cam đoan sẽ không có.”

Ta bất mãn nói: “Ngươi cam đoan thân thể của ta không khó chịu sao? Ngươi không nên tự tin quá?”

Vô Mẫn Quân nhếch miệng cười: “Là ta tự tin với chính mình.”

Ta: “…”

Còn có xấu hổ hay không…

Đối với sự vô sỉ của Vô Mẫn Quân ta mặc kệ, dù sao đêm đó Vô Mẫn Quân xác thực rất chiếu cố cảm thụ của ta, vô cùng thành thật ngủ, không có làm chuyện gì.

Ngày thứ hai cũng thế, vì thế thân thể ta hồi phục lại không ít, tới ngày thứ ba Vô Mẫn Quân nói muốn mang ta đi ra ngoài.

Ta có chút nghi hoặc, không biết muốn đi đâu, hỏi Vô Mẫn Quân, hắn lại thần thần bí bí không chịu nói cho ta biết.

Chúng ta ngồi xe ngựa, đi về phía Nam, vì thế ta đoán được là đi Nghi thành. Nửa đường lên xe ngựa bỗng nhiên dừng lại, xa phu cũng xuống xe, đổi thành một nữ tử, nàng mang theo kiếm, một miếng vải đen che mặt, nhưng thân hình nàng rất đẹp, rất dễ nhận ra, ta vừa nhìn đã biết đó là Hồ Phù.

“Muốn đi tìm tiểu Hầu gia sao?” Trong lòng ta sáng tỏ, hỏi.

Vô Mẫn Quân cười cười: “Phải.”

Ta có chút kỳ quái, hỏi: “Ngươi trực tiếp nói vị trí cho Hồ Phù là được, vì sao phải đích thân chúng ta tới?”

Vô Mẫn Quân xốc màn xe lên, thoải mái ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài, nhẹ giọng nói: “Phong cảnh Nghi thành đẹp.”

Ta có chút khó hiểu nhưng đại khái biết Vô Mẫn Quân có dụng ý, cũng không hề hỏi nhiều, Vô Mẫn Quân đem màn xe cuốn lên, quả nhiên phong cảnh ven đường càng ngày càng đẹp, những đóa hoa hải đường nở rộ ở hai bên đường, những đóa hoa màu tím và những đóa hoa màu lam không biết tên cũng trải dài, làn gió nhẹ thoảng qua liền tỏa ra mùi thơm ngát như thấm vào ruột gan người ta.

Từ đô thành đi tới, chúng ta đều đi theo đường nhỏ, ta đoán tiểu Hầu gia sau khi tiểu Hầu gia ở Nghi thành liền chọn chỗ vắng vẻ. Đến buổi chiều, chúng ta bỏ xe đi bộ, sau khi xuống xe cảm giác hoàn toàn khác so với khi còn ở trên xe ngựa, bùn đất mềm mại dưới chân, ánh nắng mặt trời không chói không nóng rọi xuống trên người chúng ta, vạn vật tĩnh lặng, chỉ có con ngựa phát ra hai tiếng kêu to, giống như đất trời đều an tĩnh.

Ba người ta và Vô Mẫn Quân còn có Hồ Phù cùng đi với nhau, Hồ Phù cố ý đi chậm, đi ở phía sau ta và Vô Mẫn Quân, hơi hơi cúi đầu, giống như suy nghĩ hỗn loạn, nghĩ đến trong chốc lát nàng gặp được tiểu Hầu gia, ta cũng có chút lo lắng, không biết sẽ tạo ra trường hợp kinh thiên động địa như thế nào.

Ở cách đó không xa có một gian nhà gỗ nhỏ, nhìn qua là mới xây, có chút không hợp với mọi thứ xung quanh, Vô Mẫn Quân thoáng dừng bước lại, nói: “Hẳn là chính nơi này .”

Hồ Phù dừng lại, sau đó cởi bỏ khăn bịt mặt, đi nhanh về phía căn nhà gỗ nhỏ kia.

Ta đứng ở tại chỗ, không biết là nên đi tới hay là bất động, Vô Mẫn Quân cười cười, dắt tay của ta, nói: “Cùng đi đi.”

Ta nói: “Hai người bọn họ gặp mặt, chúng ta lại tiến vào có phải không tốt hay không?”

Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Không có chuyện gì.”

… Ngươi đương nhiên cảm thấy không có chuyện gì, nhưng người khác khẳng định sẽ cảm thấy chúng ta rất vướng bận đi!

Ta yên lặng đi theo Vô Mẫn Quân về phía ngôi nhà gỗ nhỏ. Hồ Phù đã đẩy cửa ra mà đi vào, ta và Vô Mẫn Quân cũng chậm rãi đi tới ngôi nhà gỗ phía trước, còn chưa đi vào, Hồ Phù đã đi ra, nàng cau mày, vẻ mặt khó hiểu nói: “Bên trong không có người.”

Vô Mẫn Quân nói: “À, vậy hẳn là bị người đưa đi rồi.”

Hồ Phù cùng ta đều ngây ngẩn cả người, nàng nói: “Đưa đi? Có ý gì? !”

Vô Mẫn Quân nói: “Lúc mà thuộc hạ ta tìm được hắn phát hiện bệnh của hắn đã nguy kịch, đại khái là do lần đó ngươi làm hắn bị thương, hắn vẫn không khỏi được, sau đó nửa chết nửa sống tới nơi này ở.”

Ánh mắt Hồ Phù mở thật to , nàng run run nói: “Ý của ngươi là… Hắn…”

Vô Mẫn Quân gật gật đầu: “Hắn đã chết, ngay ngày hôm sau sau khi ta phái người đi thông báo cho ngươi.”

Nước mắt Hồ Phù chỉ trong nháy mắt rơi xuống, giống như dòng suối nhỏ, ở dưới ánh mặt trười có chút chói mắt, nàng không nói hai lời một lần nữa xông vào gian nhà gỗ không người kia, dường như phát điên mà đi chung quanh tìm kiếm tiểu Hầu gia, ta có chút lo lắng đi tới, chỉ thấy dường như nàng không chịu tin tưởng chuyện tiểu Hầu gia đã chết này, luôn luôn mơ hồ kêu tên một người, ta không nghe được rõ ràng lắm nhưng đại khái có thể đoán được đó là tên tiểu Hầu gia.

Cuối cùng Hồ Phù tìm thấy một bức họa cuộn tròn ở trên giường tìm, nàng bỗng nhiên ngừng khóc, nói: “Chính là nàng.”

Ta nói: “Cái gì?”

Hồ Phù nói: “Khi đó hắn cũng ôm bức họa này… Hắn nói, trong bức tranh này chính là nàng, là người con gái hắn yêu nhất.”

Trước khi chết Tiểu Hầu gia lại ôm bức họa của một người con gái mà chết đi, đả kích này đối với Hồ Phù không hề nhỏ, nàng chết lặng đi tìm tung tích tiểu Hầu gia lại tìm được hắn cuồng dại đối với một người con gái khác, thật sự là thiên ý trêu người.

Hồ Phù nhắm mắt lại, nói: “Ta thật muốn nhìn, là ai có thể làm cho cái người không tim không phổi này nhớ đến…” Sau đó nhẹ nhàng dần dần mở cuộn tranh kia ra, mắt cá chân mảnh khảnh, quần áo thêu hoa, chiếc eo thon của nàng kia từng chút một hiện dần ra trước mặt chúng ta.

Cuối cùng chúng ta đều ngây ngẩn cả người.

Bởi vì nàng kia có một đôi mắt thu thủy, tay cầm đoản kiếm, khóe miệng hơi hơi nhếch lên, cười như không cười chính là Hồ Phù.

Bên dưới đều một câu thơ: ta nay nhân bệnh hồn điên đảo, duy mộng người rảnh rỗi không mộng quân.

Hồ Phù đang cầm bức họa kia, ánh mắt mở thật to , hai tay hơi hơi run run, giống nhau đang bị bức họa đó thiêu đốt. Nàng cắn cắn môi, nói: “Nàng…”

Ta tuy rằng cũng ngơ ngẩn, nhưng vẫn gật đầu đáp lại nói: “Người con gái trong bức tranh thật ra là cô nương…”

Vô Mẫn Quân đứng ở bên cạnh, tuyệt không kinh ngạc, hắn nói: “Tiểu Hầu gia đã bệnh chết, ngươi không cần tự mình giết hắn. Này quốc thù gia hận đã báo, về sau tự giải quyết cho tốt đi.”

Dứt lời, Vô Mẫn Quân vươn tay kéo ta rời đi.

Ta ngơ ngác theo Vô Mẫn Quân đi ra khỏi nhà gỗ, nhưng vẫn nhịn không được quay đầu nhìn Hồ Phù, nàng vẫn ngồi ở chỗ kia, trong tay đang cầm bức họa kia, nàng quay lưng về phía chúng ta, ta cũng không biết nàng đang có vẻ mặt như thế nào, chỉ có thể nhìn thấy lưng nàng rất thẳng, giống như một pho tượng gỗ.

Ta hỏi: “Tại sao có thể như vậy chứ.”

Vô Mẫn Quân nghiêng đầu nhìn nhìn ta, hỏi: “Cái gì?”

Ta khổ sở nói: “Bọn họ rõ ràng thích nhau… Nhưng giữa bọn họ lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, cho dù lúc trước nếu tiểu Hầu gia nói cho Hồ Phù biết kỳ thật người mình thích là Hồ Phù, có lẽ hai người vẫn không thể ở chung một chỗ.”

Dừng một chút, ta lại nói: “Cũng giống như chúng ta lúc trước vậy.”

Vô Mẫn Quân nói: “Vận khí của chúng ta có vẻ tốt.”

Ta ngẩn người, nói: “Vận khí có vẻ tốt?”

Vô Mẫn Quân hướng ta cười cười: “Phải, sao nào?”

Ta nói: “Không có gì, chính là cảm thấy… Phải, ngươi nói rất đúng.”

Vô Mẫn Quân nắm ta lên xe ngựa, ta có chút lo lắng cho Hồ Phù, hắn nói: “Hiện tại nàng sẽ không có khả năng muốn bỏ đi, tối nay ta sẽ phái người tìm đến nàng… Dù sao ta đoán nàng cũng sẽ không chịu đi.”

Nơi này đẹp như vậy, lại là một nơi khiến cho người ta thương âm, trong lòng ta vô cùng cảm thán, nhìn hoa hải đường cùng ngôi nhà gỗ dần dần rời xa tầm mắt thở dài.

Vô Mẫn Quân vỗ nhẹ nhẹ đầu ta, nói: “Đó là chuyện của người khác, ngươi không nên nghĩ nhiều.”

Ta nói: “Vâng…”

Vô Mẫn Quân lười biếng ngồi ở trên ghế, ta nhịn không được đi tới ôm lấy, Vô Mẫn Quân lại vươn tay ôm lấy ta trước một bước, hắn nói: “Hiện tại biết ta rất tốt, hử?”

Ta cười nói: “Đúng vậy, tuy rằng ngươi miệng tiện, tâm ngoan, bị người khác làm hỏng…”

Vô Mẫn Quân: “…”

“Nhưng ít ra ngươi thẳng thắn thành khẩn, ngươi không có chuyện gì lừa gạt ta, bao gồm chuyện ngươi thích ta, ngươi thương ta, ngươi nguyện ý thay ta sinh con.”

Vô Mẫn Quân: “…”

Hắn dừng nửa ngày, mới nói: “Vi phu miễn cưỡng nhận khích lệ của ngươi.”

Ta nở nụ cười: “Còn vi phu… Ta đây tự xưng là cái gì, lão nương?”

Vô Mẫn Quân: “…”

Hắn dựa vào đây, một nụ hôn nhẹ chạm vào bên tai của ta, đồng thời thanh âm trầm thấp mang theo ý cười vang lên: “Nương tử.”

Được rồi.

Vân Kiều ta sống mười bảy năm nay, từ nhỏ không nương, cha cũng không yêu thương, luyện võ chịu khổ, học văn đau đầu, làm người trì độn, diện mạo bình thường.

Nhưng ta đoán ở trong số chúng sinh ở đây, ta nhất định là nười may mắn nhất.

———-oOo———-

10 responses »

  1. Lynn says:

    Thanks edit yêu edit *chụt chụt*

  2. summerwind says:

    Hự hự!!Truyện đáng yêu quá, chẳng muốn nó hết tẹo nào >”<
    Cảm ơn các editor❤❤❤

  3. truyện hay lắm thank nàng nhiều nhá

  4. pachupapa kiu says:

    lần đầu vào nhà bạn thấy tr nè có vẻ hay hay…ôm máy luyện thoy…thanks b trước nhá..!!!

  5. Truyên hay quá lun! THấy khá thương Tiểu Hầu Gia kia!

  6. key says:

    hay qua! THANK BAN NHIEU!!!!!!!!!

  7. lnlayuki says:

    ket thuc dep nhu du doan,tr rat hay nhung van de lai chut buon thuong,tiec nuoi cho cap doi Ho phu-tieu Hau gia.haiz,cuoc doi,du la trong truyen thi van luon khong tron ven nhi?
    Xin cam on nang da edit truyen nay nhe.That su lau lam roi minh moi doc dk 1 truyen hay nhu the nay.Co the bat cuoi thoai mai,k bi luy,k sau dau,nguoc tam,nguoc than.xin chuc ban nhung dieu tot dep nhat

    • Mèo tít says:

      uh nhất là cái đoạn Hồ Phù cứ ngồi như tượng đá ấy >_< tự dưng nghĩ nếu như lúc đầu nàng ấy ko cứng rắn ko được thì phá hỏng thì biết đâu 2 người này có thể ít nhất không phải âm dương cách biệt như vậy haizz~~~
      thks bạn đã đọc truyện nhé :X

      • lnlayuki says:

        ^^kpai thks dau,t pai cam on c moi dung ma.tr c edit hay chit dk,doc la thay vui,hehe

      • akiraan says:

        nhân quả báo ứng thôi. Người tốt mới gặp việc thiện. Xem Hồ Phù kia vì báo thù đã gây ra những chuyện gì? Làm sụp đổ cả một triều đại, tan hoang cả một quốc gia khiến dân chúng rơi vào nội chiến đau thương loạn lạc. Người như thế lại còn gặp lại được tình lang vui vui vẻ vẻ sống bên nhau thì thiên lý ở đâu….chậc!

        Bộ truyện rất hài hước dễ thương. Cảm ơn edittor nhé

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s