Đi tới chiến trường, ngoại trừ việc ta muốn đem chuyện trong cung nói cho Vô Mẫn Quân, còn có một mục đích chính là đem Lưu Lương mang tới đây, nói cho Nam Văn quốc biết kế hoạch của bọn họ dĩ nhiên là thất bại, hơn nữa lại là hoàn toàn vô cùng thất bại.

Để tránh nghi ngờ của người khác, ta trở về doanh trướng của mình mà không ở chỗ của Vô Mẫn Quân chỗ.

Ngày thứ hai Chân Nhị tới tìm ta, vẻ mặt cảm thán: “Hôm qua rốt cuộc tiểu đệ ngươi thật sự nói chuyện cùng Hoàng Thượng, Hoàng Thượng còn mời tiểu đệ tới chỗ của người! Ai, thật sự là khiến cho người ta hâm mộ…”

Ta giả cười nói: “Đúng vậy, ha ha.”

Chân Nhị: “Hoàng Thượng nói với tiểu đệ cái gì?”

Ta nói: “Cũng không có gì, muốn ta tiếp tục cố gắng, đền đáp quốc gia.”

Chân Nhị mở to mắt to nhìn ta: “Vậy, ngươi có mượn cơ hội biểu đạt tình yêu đối với Hoàng Thượng hay không?”

Ta: “… …”

“À, không có.” Ta không biết nói gì, “Huynh thật sự suy nghĩ quá nhiều.”

Chân Nhị: “Được rồi, lúc nào chứ, còn ở đây lừa gạt ta.”

Ta: “Quên đi, không nói chuyện này. Vừa rồi Hoàng Thượng triệu kiến ta, ta đi trước.”

Chân Nhị gật đầu: “Được. Tiểu đệ cố gắng lên!”

Ta: “Huynh nói là phương diện gì?”

Chân Nhị trừng mắt nhìn ta: “Tiểu đệ biết mà ~ ”

Ta: “…”

Tâm trạng buổi sáng nhờ Chân Nhị mà trở nên quái dị mười phần, chuyện hắn nói quả thật cũng đúng nhưng về phương diện khác hắn cũng là mười phần sai… Thật sự là khiến cho người ta bất đắc dĩ.

Ta đi tới chỗ Vô Mẫn Quân, Lưu Lương đamg quỳ gối ở ở một bên viết cái gì, thấy ta đến đây, Vô Mẫn Quân nói: “Lại đây.”

Ta đi qua, thấy Lưu Lương đang viết thư, tự mình nói cho Nam Văn quốc mình đã thất bại, để cho bọn họ nhanh chóng triệt binh.

“Cứ như vậy thả hắn đi?” Ta kinh ngạc vạn phần, bây giờ Vô Mẫn Quân lại tự nhiên nói chuyện tốt như vậy sao.

Vô Mẫn Quân nhíu mày: “Đương nhiên không. Chỉ là trước tiên để cho bọn họ triệt binh đi, về phần Lưu Lương… Đương nhiên cũng cần phải mang cái gì tới đổi. Chuyện của Bắc Xương quốc bọn họ cũng thấy rõ. Trẫm cái gì cũng không cần, thành trì thì có thể miễn cưỡng thu nhận.”

Lưu Lương: “…”

Ta cười nói: “Lưu Lương chỉ là con Thái Phó, không giống với Ngô Ung lúc trước, Bắc Xương quốc vô cùng cần hắn. Lúc này, Nam Văn quốc không khỏi sẽ vứt bỏ.”

Lưu Lương: “…”

Vô Mẫn Quân nói: “Lưu Lương là đồ đệ Lưu Thiện, lại là con tư sinh của Nam đế, xem xem Nam đế làm như thế nào đi.”

Cái bút trong tay Lưu Lương bút tức thì rơi xuống đất, hắn kinh ngạc nhìn thoáng qua Vô Mẫn Quân: “Ngươi nói cái gì?”

Vô Mẫn Quân thản nhiên liếc mắt nhìn hắn, căn bản không để ý tới hắn, nói với ta: “Nam Văn triệt binh , chúng ta cũng sắp trở về.”

Lưu Lương còn đang bị vây trong khiếp sợ, thấy Vô Mẫn Quân không để ý tới hắn, lại không hề để ý: “Tây Hoàng, ngài vừa mới nói cái gì? ! Ta là con tư sinh của Nam đế? ! Ngươi dựa vào cái gì mà nói lung tung như vậy? !”

Vô Mẫn Quân vẫn nói với ta: “Tính toán thời gian, đứa bé của Bình Dương và Lã Dẫn hẳn cũng sắp sinh rồi.”

Lưu Lương mau hóa điên: “Tây Hoàng! ! ! Ngài nói cho ta biết đi! ! ! Ta không phải do cha ta sinh ra? ! Vậy mẫu thân của ta là ai? ! Chẳng lẽ không đúng như lời của cha ta, bệnh nặng mà chết khi ta một tuổi? ! Nếu cha ta là Nam đế, chẳng lẽ sư phụ ta chính là mẫu thân ta… … Không, điều đó không có khả năng! ! !”

Vô Mẫn Quân cười tủm tỉm nói với ta: “Ngươi cảm thấy tên gọi là gì có vẻ hay?”

Lưu Lương: “… …”

Hắn chớp mắt, hôn mê bất tỉnh.

Ta ở bên cạnh nhìn, vạn phần bất đắc dĩ, nói với Vô Mẫn Quân: “Ngươi vừa mới nói là thật sự?”

Vô Mẫn Quân chẳng hề để ý nói: “Đương nhiên là giả , ta tùy tiện nói như vậy thôi, tự hắn phỏng đoán ra nhiều như vậy.”

Ta: “… …”

Vô Mẫn Quân lại nói: “Lại dám đem thi thể ca ca ta đi dưỡng, thật sự là quá vô sỉ, nếu phụ hoàng ta ở trên trời có linh, biết chuyện này, chỉ sợ sẽ tức tới mức sống dậy lần nữa.”

Ta nói: “Sao lại thế này, nghe thanh âm ngươi… Ngươi tràn ngập chờ mong?”

Vô Mẫn Quân hướng ta cười cười, sau đó nhặt lên tờ giấy Lưu Lương đang viết gì đó, nhìn nhìn, nói: “Còn kém một chút…”

Hắn ngồi xuống, bắt chước chữ Lưu Lương viết: thần bị nguy ở Tây Ương, thường mộng tiên sư, gặp là rơi lệ, không biết vì sao. Nếu thần bất hạnh lấy thân tuẫn quốc, duy chỉ hy vọng bệ hạ sửa sang lại phần mộ tiên sư, để an ủi thần. Nếu thần may mắn về nước, trước sẽ đi tới trước mộ, nguyện gặp Liễu Ảnh dưới ánh trăng nghe tiếng người.

Hắn vừa lòng buông tờ giấy Tuyên Thành, sau đó lôi kéo tay Lưu Lương, điểm chỉ vào.

Cuối cùng, bảo người lôi Lưu Lương đi.

Ta khó hiểu nói: “Ngươi thêm vào là có ý gì?”

Vô Mẫn Quân nói: “Vừa nãy lời nói của Lưu Lương ngươi không chú ý sao? Hắn nói, nếu Nam đế là phụ thân, vậy Lưu Thiện là mẫu thân hắn, chứng tỏ lời đồn đại năm đó Nam đế yêu thích Lưu Thiện là có thật. Một khi đã như vậy, ta liền lấy cái này đánh cuộc một keo, ở trong này viết linh tinh một chút, gợi lên tưởng niệm của Nam đế đối với Lưu Thiện, có lẽ vì Lưu Lương là đệ tử của Lưu Thiện mà thật sự sẽ cứu hắn… Lưu Lương là đồ đệ duy nhất của Lưu Thiện, rất nhiều thứ cũng chỉ có hắn biết.”

Sau đó hắn đắc ý dào dạt chỉ vào bốn chữ “Dưới ánh trăng liễu ảnh”, nói: “Liễu thông lưu, cũng là thủ đoạn nhỏ của ta.”

Ta: “… Phải, thật thông minh.”

Vô Mẫn Quân nói: “Thông minh bình thường.”

Sau đó nhấc tờ giấy kia lên, gọi người tới bảo mau chóng đưa tới Nam Văn.

Hai quốc giao binh, không trảm sứ giả, người truyền tin kia cũng cũng không sợ hãi, tiếp thư lĩnh mệnh mà đi.

Không tới vài ngày sau Nam Văn nhận được thư, lập tức triệt binh, binh lính Nam Văn tổn thương thê thảm, xám xịt lui trở về, Vô Mẫn Quân làm bộ muốn tiếp tục truy đuổi, chuyển thủ vì công, Nam đế bên kia lập tức chịu thua, chủ động xin hòa, cắt nhường năm tòa thành trì, đương nhiên cũng muốn chúng ta cho Lưu Lương trở về.

Chiến sự hai quốc gia đã xong, ngài mai sẽ trở về đô thành, tối nay Vô Mẫn Quân bảo ta cùng ngủ với hắn, ta trái lo phải nghĩ, nếu sắp đi về cũng không có chuyện gì, nên đồng ý.

Buổi tối Vô Mẫn Quân rất là an phận, hoàn toàn không lộn xộn, ta cảm thấy có chút buồn cười, nhưng cũng không dám kích thích hắn, nhưng hai người nằm ở cứng đơ ở tren giường cũng không hề buồn ngủ.

Bỗng nhiên, ta nghe thấy tiếng bước chân không tầm thường, tựa như đạp gió mà đi, ta ngồi thẳng đứng dậy, hơi hơi nhíu mày, chỉ thấy Vô Mẫn Quân cũng lười biếng ngồi dậy.

Khuya khoắt dùng khinh công bay tới, đủ thấy bụng dạ khó lường, Vô Mẫn Quân không lên tiếng từ từ rút ra một thanh chủy thủ ta cảm thấy nhìn rất quen mắt—— chính là lần trước bị hắn đoạt lấy rồi mang theo.

Lần đó Vô Mẫn Quân tới tháng, ta với hắn cũng gặp phải ám sát một lần, lúc này ở trong quân doanh lại đụng phải lần nữa, hơn nữa võ công người tới lần này vô cùng không kém chút nào.

Ta và Vô Mẫn Quân chậm rãi xuống giường, liếc mắt nhìn nhau, trong lòng đều nhớ tới lần trước, trước trốn đi nói sau.

Hai người tránh ở chân giường, nín thở không nói, dần dần , người nọ đã đi tới, cước bộ nhẹ nhàng chậm chạp, thân hình nổi bật, cũng là một nữ tử, nàng đi tới từng chút một, đứng ở trước giường chúng ta, lại cũng không có động tác gì chỉ nói: “Xin mời Tây Hoàng ra mặt, tiểu nữ có việc muốn nhờ, tuyệt không ác ý.”

Ta cùng Vô Mẫn Quân không nhúc nhích.

Nàng dừng một chút, tiếp tục nói: “Ta vốn là thái tử phi Bắc Xương quốc, Ngô Chinh là ta giết, Ngô Húc cũng là ta giết, tiểu Hầu gia là do ta làm cho trọng thương .”

Ta cùng Vô Mẫn Quân chậm rãi khôi phục hô hấp, từ trong bóng đêm đi ra, ta thấy rất tối liền lấy đốt lửa đi châm đèn.

Diện mạo cùng dáng người nàng kia rất đẹp, mắt hạnh môi anh đào, ánh mắt lại hơi có mấy phần sắc thái tàn nhẫn của nam tử, nàng liếc thấy có hai người xuất hiện, ngẩn người, nhìn ta nói: “Vị này là…”

Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Ông già thỏ, tới để châm đèn.”

Ta: “…”

Nàng kia: “…”

Cho dù là không muốn bại lộ thân phận của ta, cũng không cần dùng cái cớ như vậy được không? !

Vô Mẫn Quân nói tiếp: “Nói đi, nàng ấy không có gì đáng ngại.”

Nàng kia không hề nhìn ta, mà là nói với Vô Mẫn Quân: “Tây Hoàng, lần này tiến đến, ta có một chuyện muốn nhờ, chỉ nguyện ngài… Có thể thay ta tìm ra tiểu Hầu gia Bắc Xương quốc.”

Vô Mẫn Quân nói: “Dù sao ngươi cũng phải nói cho ta biết nguyên nhân, trước đây ba con trai của Bắc đế bị ngươi giết hai người, toàn bộ Bắc Xương cũng trở nên đổ vỡ, hiện tại toàn là năm bè bảy phái, rốt cuộc là ngươi muốn cái gì, hử?”

“Ta muốn… phá hủy Bắc Xương quốc.” Cừu hận trong mắt nàng kia càng sâu, chúng ta nhìn lướt qua thấy đó là chuyện khiến cho nàng ta thống khổ với không vui vẻ.

Vô Mẫn Quân nói: “Việc này còn cần ngươi nói?”

Nàng kia: “…”

“Xem mặt mày của ngươi, không giống hoàn toàn với người Trung Nguyên.” Vô Mẫn Quân vạch trần.

Nàng kia gật đầu: “Ta vốn là người trong một chi của bộ tộc du mục ở vùng gần Bắc Xương, người Bắc Xương quốc vẫn coi chúng ta là người của họ, năm ấy khi ta mười tuổi, năm ấy Ngô Húc mười lăm tuổi, vì muốn cho phụ hoàng hắn vui vẻ, dẫn dắt một đội quân, đem toàn tộc chúng ta diệt sạch, khi đó ta đi theo mẫu thân đi Nam Văn mua quần áo, tránh được một kiếp, sau khi trở về, chỉ thấy trước mắt vết thương, phụ thân ta cùng các thúc thúc bị binh lính Bắc Xương, dùng võ khí chém tới mức hoàn toàn thay đổi, toàn tộc chúng ta, ngay cả một cái thi thể đầy đủ cũng không tìm thấy… thẩm thẩm các dì của ta, thậm chí…”

Nàng ta tựa hồ không muốn lại hồi tưởng, thống khổ nhắm hai mắt lại, tiện đà nói: “Ngô Húc vốn là người Bắc đế thích nhất, hắn thông minh hơn so với Ngô Chinh và Ngô Ung, có đảm lược, có năng lực, thoạt nhìn cái gì cũng tốt, nhưng người này kỳ thật căn bản là vô tâm.”

Ta nghe miêu tả của nàng, cũng vô cùng không đành lòng, nhưng sau khi nghe tới câu cuối cùng của nàng ta, không nhịn được mà nhỏ giọng hỏi Vô Mẫn Quân: “Nàng ta đang châm chọc ngươi sao?”

Vô Mẫn Quân: “… Hình như thế.”

Ta: “…”

Vô Mẫn Quân nói: “Nhưng cho tới bây giờ ta cũng không bắt nạt kẻ yếu, lúc trước tấn công Đông Nguyên, binh lực hai bên không chênh lệch lắm, nhưng là quân tâm Đông Nguyên các ngươi tan hết, tướng sĩ vô năng… Huống chi, hàng giả không giết…”

Ta nói: “Được rồi được rồi, không lôi lại chuyện cũ ra nói với ngươi, hiện tại ngươi tốt hơn rất nhiều.”

Vô Mẫn Quân nói: “Được, ta thừa nhận, là công lao của ngươi.”

Ta nhịn không được cười cười, nói: “Ta cũng không có ý này…”

Nói tới đây, ta bỗng nhiên nghĩ đến vị nữ tử còn đang ở đây, vì thế nhanh chóng ngậm miệng, nàng ta liếc mắt một cái đánh giá ta, nói với Vô Mẫn Quân: “Tây Hoàng đối với vị tiểu binh này còn có chút để bụng.”

Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Hầu hạ tốt, tự nhiên sẽ để bụng.”

Ta: “…”

Nàng kia: “…”

Nàng kia khụ một tiếng, tiếp tục nói: “Mẫu thân ta nói cho ta biết, nhất định phải báo thù, nói xong sau liền tự sát, một mình ta là người duy nhất còn sống sót, cải danh thành tên người Trung Nguyên, gọi là Hồ Phù. Ta cố gắng học tất cả, cố gắng tìm hiểu làm sao có thể tới gần Ngô Húc. Về sau ta mới biết hắn vốn là người háo sắc, vì thế cố tình tạo ra sự gặp gỡ tình cờ khiến cho hắn đem ta thành thê tử. Sau khi ta tiến cung, âm thầm hành động, một mặt không khiến cho Ngô Húc sinh nghi, một mặt lại câu dẫn Ngô Chinh, mặt khác còn cùng với tiểu Hầu gia, thảo luận nên như thế nào để cho Ngô Chinh lên làm hoàng đế. À đúng rồi, ta còn muốn không có việc gì đổ chút thứ linh tinh vào trong dược của Bắc đế khiến cho chết nhanh chút.”

Ta: “…”

Nghe qua cảm giác thật nhiều việc bề bộn…

Nàng nói: “Những chuyện sau này các ngươi đều đã biết, ta thành công , hơn nữa vô cùng thành công, Bắc Xương hấp hối, nếu không có Nam Văn bỗng nhiên nhúng tay, ta tin tưởng Tây Hoàng ngài sẽ không chút do dự tiếp tục tiến công Bắc Xương, đến lúc đó, Bắc Xương làm sao còn có thể có được địa vị trong tứ quốc? Nhiều nhất cũng chỉ giống với những tiểu tộc xung quanh, kéo dài hơi tàn.”

Vô Mẫn Quân nói: “Điều này cũng chưa hẳn.”

Hồ Phù ngẩn người, hỏi: “Vì sao?”

Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Hoàng hậu không thích đánh giặc.”

Ta không nói gì.

Hồ Phù lại bỗng nhiên lộ ra vẻ mặt bi thương: “Tây Hoàng tâm ngoan thủ lạt, cũng không ở dưới Ngô Húc, cho dù luận thủ đoạn năng lực, càng giỏi hơn Ngô Húc rất nhiều,  nhưng mà Ngô Húc bị ta giết chết, Tây Hoàng lại vì hoàng hậu mà tránh chiến tranh… Việc này thật quá buồn cười!”

Ta nghĩ nghĩ, nói với Vô Mẫn Quân: “Lúc bắt đầu là nàng ta thật sự châm chọc ngươi.”

Vô Mẫn Quân: “Phải, đã nghe ra được.”

Hồ Phù nói: “Đại khái cũng là báo ứng… Ta… sau này, cũng có người trong lòng.”

Ta nhịn không được xen mồm hỏi: “Là ai? Không lẽ là Ngô Ung sao?”

Vậy cũng quá mạnh mẽ, ba người con trai, ai cũng có khúc mắc tình cảm sống chết với nàng ta.

Vô Mẫn Quân gõ nhẹ đầu của ta: “Người đã chết, hiển nhiên là tiểu Hầu gia.”

Hồ Phù lộ vẻ sầu thảm cười, nói: “Tây Hoàng nói đúng vậy… Đó là tiểu Hầu gia. Kỳ thật sau khi ta giết Ngô Húc xong, đã tính thu tay lại, nhưng sau lại phát hiện thủ đoạn của tiểu Hầu gia cũng rất lợi hại, hắn đến giúp đỡ ngô chinh, việc này kỳ thật so với việc Ngô Húc tại vị cũng không có gì khác nhau, Bắc Xương vẫn có thể một lần nữa hùng mạnh trở lại. Nhưng muốn ta giết hắn, ta lại không hạ thủ được… Cho nên ta chỉ có thể kê đơn cho hắn, làm cho hắn sinh bệnh, cuối cùng vào lúc bệnh hắn khỏe lên, giết Ngô Chinh, giá họa cho hắn —— từ đầu tới đuôi ta cũng không thật sự muốn gây thương tổn hắn.”

Ta nói: “Tiểu Hầu gia không phải thích một vị cô nương sao.”

Hồ Phù gật gật đầu: “Đúng vậy, sau đêm đó ta lại ám sát tiểu Hầu gia, sau đó ta mới biết được, hóa ra hắn có người khác trong lòng, thậm chí hắn còn không ngừng kích thích ta, nói ta ngay cả so với một cọng tóc của nàng kia cũng không bằng…”

Vô Mẫn Quân nói: “Cho nên, tin tiểu Hầu gia chết là giả ?”

“Đúng, hắn chỉ là bị ta làm trọng thương, đại khái là hắn tung ra tin tức giả. Như vậy thế lực phản đối hắn trong triều mới có thể tạm dùng, chờ tới khi Bắc Xương nguy cấp hắn lại ra mặt, lại có thể giống như thiên thần, tăng thêm uy tín .” Hồ Phù thở dài, “Đối với hiện tại tìm không thấy hắn, cũng không biết rốt cuộc hắn đã đi tới nơi nào, chỉ hy vọng Tây Hoàng có thể hỗ trợ ta tìm được hắn —— dù sao nếu hắn dưỡng thương xong rồi, Bắc Xương khôi phục, đối với Tây Ương cũng không lợi?”

Vô Mẫn Quân nói: “Tìm được hắn thì sẽ như thế nào?”

Hồ Phù nói: “Ta đã nghĩ thông suốt, hắn không thích ta, ta cũng mang sứ mệnh báo thù cho thân phụ, một khi đã như vậy, liền giết hắn.”

Có câu thơ nói, quân nếu Vô Tâm ta liền bỏ, Hồ Phù này hiển nhiên không phải là nữ tử tầm thường, nàng ta là quân nếu Vô Tâm ta liền giết…

Vô Mẫn Quân cũng cười, nói: “Ta không thể hứa hẹn nhất định tìm được hắn, dù sao nếu tìm được, nhất định sẽ thông báo cho ngươi.”

Nàng kia hành lễ, nói: “Hồ Phù bây giờ xin tạ ơn Tây Hoàng trước.”

Vô Mẫn Quân thản nhiên phất phất tay, nàng kia tựa như lúc đến, nhẹ nhàng rời đi, ta nhìn hình bóng nàng ta lẫn vào trong bóng đêm, thở dài, nói: “Nàng cũng không dễ dàng…”

Vô Mẫn Quân đem ta ném lên trên giường, nói: “Đừng nghĩ , ngủ đi.”

2 responses »

  1. Nguyễn Hậu says:

    Huc.toi nghjep ho phu ghe

  2. Nga ngo says:

    Cảm ơn bạn đã làm truyện này nhé

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s