Ngày Thái Sư hạ táng, trận mưa đầu xuân rơi xuống, liên miên không ngừng rơi xuống trong không trung, rơi cả một ngày cũng không ngừng lại.

Ta khóc đến sưng đỏ hai mắt, ta cứ nghĩ tới chuyện ngày hôm đó cùng với Thái Sư, nước mắt sẽ không nhịn được mà rơi xuống, Vô Mẫn Quân vẫn rất trầm mặc, hắn rất hiểu biết ta, không có tới an ủi, nói những lời linh tinh “Đừng khóc ” gì đó.

Thái Sư qua đời, văn võ cả triều khóc thảm thiết, cả nước mang tang trắng, là hành vi tự phát của dân chúng nhưng dường như còn lớn hơn so với khi tiên hoàng qua đời.

Ngày hạ táng, trên mặt Vô Mẫn Quân không có biểu tình gì nhưng ta vẫn cảm thấy ta có thể nhìn thấy dưới cái khuôn mặt bình tĩnh vô cùng kia là cảm xúc ra sao.

Nói đến cũng thật sự là làm cho người ta bất đắc dĩ, ta với Vô Mẫn Quân lúc mà phụ thân mình qua đời cũng không có xúc động rất lớn, Vô Mẫn Quân lại thờ ơ, thế nhưng Thái Sư qua đời, ta lại có cảm giác mê mang không rõ.

Vô Mẫn Quân dùng tay nặn đống bùn trước mộ Thái Sư, cuối cùng nặn ra một Thái sư hình tam giác, thản nhiên nói: “Khi đó Thái Sư thoạt nhìn rất tức giận, thật ra rất vui vẻ.”

Ta dùng tay áo vụng trộm che mắt lại, không muốn gào khóc thêm lần nữa ở trước mặt quần thần.

Trên đường trở về, ta cùng Vô Mẫn Quân ngồi chung một xe, ta thấy hai tay Vô Mẫn Quân còn dính bùn đất, nghĩ đến dưới nền đất ẩm ướt kia mai táng Thái Sư, lại khóc nức nở lên, Vô Mẫn Quân không nói gì thêm, nhẹ nhàng hôn lên nước mắt của ta.

Ta nhìn hắn, hắn giơ hai tay lên, giải thích: “Trên tay có bùn.”

Ta bổ nhào vào trong lòng hắn khóc lớn lên.

***

Sau khi Thái Sư hạ táng xong, phải lựa chọn Thái sư mới. Môn sinh đắc ý của Thái sư có vài người, Vô Mẫn Quân có vẻ vừa ý một người trong đó tên là Thẩm Thần, năm nay năm mươi tuổi, không phải là quá già, ở trong triều vẫn cần cù và thật thà, ta căn bản không có tâm trạng suy nghĩ nhiều như vậy, cứ theo lời Vô Mẫn Quân căn dặn để cho ông ta làm Thái Sư. Thẩm Thần không có gì đặc điểm, đặc điểm lớn nhất đó là ở mi tâm có một nốt ruồi hồng.

Trước kia ta chưa từng gặp qua ông ta, sau khi làm Thái sư mới gặp, vừa nhìn thấy mặt ông ta liền cảm thấy nốt ruồi trên mặt ông ta thật sự khiến cho ấn tượng khắc sâu —— nốt ruồi đỏ đó chính là nốt ruồi mỹ nhân…

Thái Sư qua đời, việc phải làm cũng phát sinh ra rất nhiều, mỗi ngày ta với Vô Mẫn Quân phải xử lý đến đêm khuya, phải đến ước chừng nửa tháng sau, rốt cục ta mới có cơ hội ngồi xuống nói chuyện tử tế cùng Vô Mẫn Quân.

Ta nói với hắn những lời nói lúc đó của Thái sư với ta, chính là nói cho hắn biết làm một quân vương tốt như thế nào, cũng nói Thái sư huy vọng nhìn thấy ngày Thái Sư chính là hy vọng nhìn đến Tây Ương nhất thống tứ quốc.

Cuối cùng ta nói với những lời Thái sư nói trước những lời này, cũng hỏi Vô Mẫn Quân đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra.

Lời nói của Thái Sư có chút áy náy, cái gọi là ” chuyện cũ trước kia “, rốt cuộc là chỉ chuyện gì?

Dù sao tuy rằng hỏi nhưng ta cũng không hy vọng Vô Mẫn Quân thật sự nói cho ta biết.

Lúc trước ta có rất nhiều thứ muốn hỏi, cũng hỏi qua Vô Mẫn Quân, nhưng Vô Mẫn Quân không phải nói sang chuyện khác thì cũng là nói qua loa cho xong, bao gồm lần ở trong mật thất, lần này dường như hắn cũng không có lý do gì nhất định phải nói cho ta biết.

Nhưng ngoài dự kiến của ta, Vô Mẫn Quân suy nghĩ trong chốc lát, mở miệng nói: “Thái Sư suy nghĩ quá nhiều, cho tới bây giờ ta cũng không từng trách ông ấy, ngược lại, ta thật cảm tạ ông ấy.”

Ta nói: “Vậy sao…”

Vô Mẫn Quân nói: “Trước kia không phải ngươi rất ngạc nhiên, vết thương của ta vì sao mà có sao? Còn có vì sao ta lại hiểu biết đối với cái mật thất kia như vậy… Kỳ thật, từ trước khi ta mười tuổi vẫn sinh hoạt tại nơi đó.”

Ta như thế nào cũng không nghĩ tới khả năng này, mở to hai mắt nhìn: “Vẫn sinh hoạt tại nơi đó… ?”

Khó trách hắn quen thuộc với nơi đó như vậy, thế nhưng vẫn sinh hoạt tại nơi đó, chẳng lẽ không phát điên mất sao…

Vô Mẫn Quân nói: “Về phần vết thương, chính là  do  là ‘ca ca của ta’ trong lời nói của Thái sư tạo ra. Hắn tên là…”

Vô Mẫn Quân suy nghĩ trong chốc lát, nói: “Hắn tên là Vô Mẫn Quân.”

Ta càng thêm khó hiểu: “Hai người các ngươi đều gọi là Vô Mẫn Quân? Tiên hoàng không chịu đặt cái tên như vậy sao?”

Vô Mẫn Quân cười cười, nói: “Đều không phải là như thế, mà là vốn dĩ trên đời này cũng chỉ có thể có một Vô Mẫn Quân.”

Ta nghi hoặc: “Ừ… Ngươi tiếp tục nói đi.”

“Tiên hoàng… chính là phụ hoàng ta, lúc mà ông làm thái tử có bảy huynh đệ bởi vì tranh đoạt ngôi vị hoàng đế mà hao hết tâm sức, cuối cùng ông bất đắc dĩ đem toàn bộ huynh đệ còn lại giết hết… Đương nhiên, còn có một hai người khác là do những người kia giết hại mà chết. Phụ hoàng ta bởi vậy hạ quyết tâm, vì an ninh trong cung, vì an ninh dân chúng, chỉ cần một thái tử, hơn nữa chỉ có do  hoàng hậu sinh hạ ra. Sở dĩ ta chỉ có tỷ muội, là bởi vì nếu những người khác sinh hạ hoàng tử…. sẽ bị bà đỡ trực tiếp bóp chết.”

Ta hít vào một hơi khí lạnh: “Vì cái gọi là đại nghĩa, làm cái loại việc bất nhân như vậy…”

Vô Mẫn Quân nói: “Phải, cho nên có lẽ là vì như vậy, người định không bằng trời định, mẫu hậu ta thật vất vả mang thai, kết quả lại sinh ra bào thai song sinh. Ca ca ta sinh ra sớm hơn một chút, ta muộn hơn một chút, lúc đầu phụ hoàng ta cũng muốn bóp chết ta, nhưng cuối cùng quyết định giấu diếm sự tồn tại của ta, nếu ca ca ta có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, sẽ lấy ta thay thế. Cho nên Thái phó dạy học với sư phụ dạy võ công cho  ta và ca ca ta đều giống nhau, đối với ta chỉ có thể sống ở trong mật thất. Biết đến sự tồn tại của ta, chỉ có phụ hoàng ta, Thái Sư, còn có hai vị sư phụ. Về phần mẫu hậu ta bởi vì khó sinh mà chết… Đại khái hai đứa trẻ, rất khó xử .”

“Sau ca ca ta đã biết sự tồn tại của ta, cho rằng ta là một sự uy hiếp thật lớn, liền đi theo sự phụ đến dạy ta võ công. Vị sư phụ kia tuy võ công cao cường nhưng cũng không có tâm của kẻ học võ, ông ta cho rằng tương lai ca ca ta là hoàng đế, cho nên không chỉ có đồng ý đưa hắn tới mà còn giúp hắn lấy hình phạt Lưu Thiện phát minh ra đối phó ta, đương nhiên, chính ông ta cũng không dám tự mình động thủ, chỉ thêm chút lực lúc ta giãy dụa mà thôi. Phụ hoàng ta cũng biết nhưng ông không hề ngăn cản, chỉ tới khi cac ca ta muốn dùng ‘Tiễn nhĩ’ đối phó ta, ông ngăn cản bởi vì nếu ta thiếu một cái lỗ tai, thoạt nhìn sẽ không còn giống với ca ca ta nữa, không giống nhau như vậy thì sao có thể xem như là một thế thân được?”

Ngữ khí Vô Mẫn Quân lạnh nhạt, ngay cả ngữ khí tiên sinh giảng chuyện xưa còn nhịp điệu hơn hắn, ta lại nghe đến mức ngay cả hô hấp cũng muốn dừng lại, trong lòng giống như bị ai đó dùng sức lắc lắc, đau đớn không ngừng.

“Sau đến lúc ta được mười tuổi, giết chết hắn, Vô Mẫn Quân kia đã chết, ta liền thành Vô Mẫn Quân. Bởi vì ta có vẻ gầy yếu, trên người lại có vết thương, phụ hoàng liền tuyên bố với bên ngoài là ta sinh bệnh , tĩnh dưỡng hơn một tháng, mỗi ngày đều dùng nhân sâm, cỏ linh chỉ bồi bổ cơ thể cuối cùng ta cũng giống với ca ca ta. Sau đó ta giết vị sư phụ dạy ta võ công kia, dùng chính chiêu thức ông ta dạy ta. Về phần vị sư phụ dạy ta kia, ông ấy thật ra cũng chưa từng đến, đến… Đều là Thái Sư. Thái Sư đối ta ít nhất cũng không tồi, ít nhất là tối hơn so với bất luận kẻ nào ta biết lúc đó.”

Hóa ra ca ca của Vô Mẫn Quân không phải chết bất đắc kỳ tử, mà là Vô Mẫn Quân giết.

Ta một chút cũng không sợ hãi, thậm chí âm thầm thấy may mắn.

Vô Mẫn Quân buông tay nói: “Chuyện xưa nói xong .”

Ta nghĩ, điều này sao có thể xem như chuyện xưa, nếu có thể, ta tình nguyện đó là một câu chuyện xưa hoàn toàn giả dối.

Nhịn không được vươn tay chạm vào cái tai bên trái kia, vết sao kia thật ra không quá rõ ràng nhưng khi vuốt vẫn cảm thấy làn da xung quanh không quá liền khít, Vô Mẫn Quân kéo tay ta xuống, nói: “Đây là cái mặt gì vậy… Đã lâu như vậy , sớm không còn chuyện gì rồi.”

Ta cảm giác trong mắt có chút ươn ướt, vội vàng kích động ra vẻ thoải mái nói: “Trước đây ngươi bị đối đãi như vậy, trưởng thành lại thành cái loại biến thái trình độ như vậy, thật sự là không thể tìm thấy.”

Vô Mẫn Quân cười rộ lên: “Phải, nói cũng đúng.”

Ta nhìn Vô Mẫn Quân, lại cảm thấy có chút khó chịu, Vô Mẫn Quân nhìn ta liếc mắt một cái, nhắm mắt lại chu miệng lên: “Hôn một cái?”

“…” Tuy rằng biết hắn là cố ý , nhưng ta vẫn cảm thấy sử dụng phương thức như vậy thật đáng đánh đòn.

Ta nghĩ nghĩ, cuối cùng hôn một cái lên bên mặt hắn.

Lúc trước ta thật muốn biết trước đây Vô Mẫn Quân đã xảy ra chuyện gì, nhưng sau khi biết thì lại tình nguyện bản thân mình không biết.

Nghĩ lại rất nhiều chi tiết lúc trước, ví dụ như lúc hắn nói hắn trốn ở trên mái nhà nghe lén người khác nói chuyện, đó là bảy năm trước hắn mới có mười hai tuổi. Còn có lần gặp phải thích khách ở Đông Nguyên quốc, hắn nói”Ngươi đang hoài nghi năng lúc cửa trẫm sao hử? Lúc trẫm mười tuổi…” .

Hắn chưa từng nói tới chuyện xảy ra lúc mười tuổi kia.

Còn có những đồ ăn đã bị hỏng với những ngọn nến lưu trữ trong mật thất…

Ta hôn Vô Mẫn Quân xong, miệng hắn hơi hơi nhếch lên cười, nói: “Được rồi, việc này đã xảy ra lâu như vậy, trong lòng ta cũng không còn cảm giác gì nữa, nói ra cũng không có cảm giác gì… Điều chúng ta nên lo lắng nhất hiện nay là làm thế nào hoán đổi trở lại.”

“Phải.” Ta gật gật đầu.

Ước chừng vào ban đêm mười ngày sau, một cái bóng nho nhỏ xuất hiện ở Chưởng Kiền điện — bánh bao.

Ta với Vô Mẫn Quân sau khi nhìn rõ là bánh bao, một tay nâng nó, một tay đốt đèn, chỉ thấy trên cổ bánh bao treo một dây thừng, trên dây thừng có buộc một cái túi nhỏ.

Bánh bao chỉ chỉ cái túi của mình: “Xèo xèo chi!”

Ta vươn tay, cởi bỏ dây thừng, đem túi tới đổ ra xem bên trong có gì, chỉ thấy bên trong là tờ giấy cùng hai viên thuốc.

Trên tờ giấy viết: ta tìm được sư phụ, người cho ta dược, các ngươi ăn đi, nhớ rõ ở chỗ nào chỉ có hai người, ăn xong có thể hoán đổi lại nhưng chỉ có thể duy trì trong mười hai canh giờ. Dù sao hai người có thể nhân cơ hội này mà thực hiện chi lễ.

Ký tên là Tư Đồ Hữu Tình.

Ta đem tờ giấy kia đưa cho Vô Mẫn Quân, tự mình cầm lấy một viên thuốc đặt ở dưới đèn xem xét, nhẹ nhàng lắc một chút thì cảm giác ở mũi có mùi đắng. Sau khi Vô Mẫn Quân xem xong tờ giấy, đầu tiên là trực tiếp thiêu hủy nó, sau đó đi lại đây, nói: “Chính là cái này?”

Bánh bao nói: “Chi ~ ”

Bộ dáng có chút tự đắc.

Ta có điểm buồn cười, nói: “Chờ một chút.”

Ta đi xuống giường, lấy giấy bút bên cạnh ra, mài mặc, đề bút viết: đa tạ, hy vọng sư phụ cô nương không tìm không thấy.

Sau đó đem tờ giấy kia cho vào trong túi, đeo lại vào cổ bánh bao, bánh bao “Chi” một tiếng liền lặng yên không một tiếng động như lúc đến mà rời đi.

Vô Mẫn Quân còn đang nhìn kỹ hai viên thuốc kia, nói với ta: “Hiện tại đừng ăn vội, ngày mai để cho ngự phòng mang một con gà cùng một cái vịt đến cho ăn trước đã.”

Ta nói: “Ngươi sợ có độc?”

Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Không phải sợ, chỉ là cẩn thận cho thỏa đáng. Huống chi… Nếu có thể đổi thân mình, có lẽ gà vịt cũng phải có hiệu quả trước?”

Ta: “…”

“Tùy ngươi đi…” Ta đem hai viên thuốc để vào trong bình, cẩn thận cất đi.

Ngày hôm sau Vô Mẫn Quân quả nhiên để cho ngự phòng mang tới một con gà và một con vịt tới đây, sau đó còn đặc biệt căn dặn làm một cái lồng sắt. Sau khi đuổi hết bọn hạ nhân đi, ta với Vô Mẫn Quân tự mình đổ thuốc cho gà vịt — gà vịt đương nhiên là không chịu ăn , cho nên còn chỉ có thể cứng rắn nhồi, ta thật sự là…

Sau khi uống xong, đem gà vịt vứt vào trong lồng, sau đó ta với Vô Mẫn Quân liền lui ra ngoài, ở bên ngoài đi dạo, ước chừng qua thời gian một nén nhang, chúng ta quay về Chưởng Kiền điện, mở cửa lồng sắt ra, thả gà vịt ra, phát hiện cả hai bọn nó đều không có chuyện gì, hơn nữa không thấy có chuyện gì xảy ra —

Hai chúng nó đều thật kinh hoảng, kêu ầm ĩ nhìn nhìn đối phương, hơn nữa cách thức đi đứng hiển nhiên không đúng, coi như chúng nó hiện giờ không thích ứng được với cơ thể của mình.

Ta dở khóc dở cười: “Xem ra thật sự hữu dụng, hơn nữa phạm vi không giới hạn chỉ là người.”

Vô Mẫn Quân vừa lòng gật gật đầu: “Phải.”

Một khi đã như vậy, dược chính là rất có tác dụng, không biết vì sao trong lòng ta cảm thấy có chút không yên, Vô Mẫn Quân lại vô cùng cao hứng, cầm trên tay thuốc lắc đi lắc lại, lười biếng nói với ta: “Phải, đêm nay uống thuốc, tắm rửa chờ trẫm.”

Ta: “…”

“Tắm rửa cái đầu ngươi, ta tắm rửa chính là thân thể của ngươi được không…”

Vô Mẫn Quân: “…”

“Ta đây tự mình tắm rửa.” Mặt Vô Mẫn Quân đỏ lên, đáp.

Ta ngượng ngùng, nói: “Đến lúc đó rồi nói sau…”

Vô Mẫn Quân cười cười đê tiện, vừa há mồm định nói cái gì, bên ngoài vội vàng truyền đến thông báo, nói là Bình Dương xảy ra chuyện.

Sau khi Thái Sư qua đời được hai tháng, Bình Dương xảy ra chuyện, thật sự là khiến cho người ta ăn không tiêu, ta và Vô Mẫn Quân vội vàng tiến đến phủ công chúa, mới biết được hóa ra là khi muội ấy đi tản bộ mà ngã xuống, mà lúc ấy bởi vì không cẩn thận nên Lã Dẫn chọc giận Bình Dương cho nên bị cưỡng chế không cho phép đi theo — Lã Dẫn đần độn, lại thật sự không đi theo, lúc Bình Dương ngã xuống không thể đỡ kịp.

Thái y vẫn còn đang trị liệu cho Bình Dương ở bên trong, Lã Dẫn ở bên ngoài khẩn trương tới mức mặt nhăn lại thành một nhúm, Vô Mẫn Quân lạnh lùng nói: “Bình Dương từ lúc đi theo ngươi tới giờ chưa từng gặp được chuyện tốt gì.”

Đây là Vô Mẫn Quân giận chó đánh mèo, ta ngăn hắn lại, thay hắn nói cho hết lời: “Khụ, việc này nhất định phải là lần cuối cùng  nếu là còn có lần sau… Ngươi liền chôn cùng đi.”

Sắc mặt Lã Dẫn đột nhiên thay đổi: “Thái y nói Bình Dương không có việc gì .”

Ta nói: “Đúng vậy, nhưng là muốn ngươi đi cùng đứa nhỏ trong bụng Bình Dương.”

Vô Mẫn Quân: “…”

Sự tức giận của Vô Mẫn Quân biến mất, ngồi xuống ghế, chỉ trong chốc lát Thái y đã đi ra thông báo cả mẹ lẫn đứa bé đều không có việc gì, chỉ là hơi động vào thai khí một chút, cần phải điều trị vài ngày, cũng nói hiện tại Bình Dương mãnh liệt yêu cầu Lã Dẫn và chúng ta đi vào.

Sau khi đi vào, thấy sắc mặt Bình Dương tái nhợt nằm ở trên giường, Bình Dương thật ra không thấy Lã dẫn, mà là trực tiếp nói với ta nói: “Hoàng huynh, những lời vừa rồi của mọi người ở bên ngoài, muội đều nghe thấy hết.”

Ta: “… Ừ.”

“Không nên trách Lã dẫn, là muội tự mình cáu kỉnh, ” Bình Dương khổ sở nói, “Huynh trăm ngàn đừng giết Lã Dẫn, nếu vậy đứa bé sẽ là không có… Về sau nhất định không cóchuyện gì ngoài ý muốn , nhưng mà, nếu thật sự không có…còn có thể lại cố gắng, nhưng Lã Dẫn không có, thì Lã Dẫn cùng đứa bé cũng sẽ không có …”

Ta: “…”

“Được rồi, được rồi, nói linh tinh gì vậy, ta nói hắnmột chút mà thôi.” Ta trấn an nói, “Muội nghỉ ngơi cho khỏe đi, lúc này phải thật cẩn thận, đã có đứa bé còn suốt ngày tức giận .”

Bình Dương gật gật đầu.

Bình Dương không có gì đáng lo, Lã Dẫn cũng bị giáo huấn một chút, sau Bình Dương chủ động nói muốn hồi cung, ta cùng Vô Mẫn Quân nghĩ nghĩ, phủ công chúa cách hoàng cung cũng không quá xa, lập tức có thể đến, mà trong cung có thể giúp công chúa điều dưỡng tốt hơn, ngự y cũng gần hơn vì thế đồng ý.

Bình Dương cùng Lã Dẫn trở về Bình thân điện họ ở từ trước, mà ta lôi kéo Vô Mẫn Quân trở về chưởng kiền điện.

Chờ dùng xong bữa tối, ta và Vô Mẫn Quân cho người lui ra, hai người ở trong Chưởng Kiền điện uống viên thuốc kia.

Viên thuốc uống xong, vô cùng chua sót, ta cau mày nuốt xuống, thân thể liền cảm thấy một trận lắc lư, trong óc cũng choáng váng choáng váng mơ hồ, cảm giác rất giống với bị say rượu nhưng ý thức lại tỉnh táo hơn so với khi say rượu, chỉ giống ở điểm thân thể như ở trong không trung lắc lắc lư lư. Dần dần, ta không chịu được mà nhắm mắt lại, cảm giác ý thức của mình đang càng ngày càng bị hút ra, tựa như nó trở thành một cái gì đó, giống như một làn khói, hoặc một dòng suối lặng yên không một tiếng động rời khỏi thân thể.

Ngay sau đó, một lực hút rất mạnh truyền đến từ đối diện, ta không thể mở to mắt, chỉ có thể chịu khống chế bị lực hút kia hút đi, sau lưng cũng truyền đến một lực đẩy rất mạnh, giống như vừa có người túm ta, vừa có người phụ ta đưa ta tới một thân thể khác.

Chậm rãi , ta cảm giác tất cả đều an tĩnh lại, ý thức mơ hồ trong đầu mình dần dần bình tĩnh trở lại, cũng giống như có dòng nước ấm cuồn cuộn không ngừng nhập vào trong ý thức của mình, chậm rãi hòa hợp cùng với thân thể mà nó ở bên trong này, hai cái lại hòa hợp thành một thể thống nhất một lần nữa.

Qua ước chừng một khoảng thời gian chén trà, ta cảm giác bản thân mình đã tốt hơn rất nhiều, nhẹ nhàng mở to mắt.

… … Người kia là ai.

Người này không phải Bình Dương sao? ! ? !

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s