Không lâu sau khi Nguyên Úc đưa tới chiếc đăng di động kia liền quay trở về Đông Nguyên, ta để cho hắn lưu lại một thời gian nhưng hắn kiên trì muốn đi, chẳng qua trước khi đi còn dặn dò ta nói, nếu tâm trạng Tây hậu gần đây không vui thì nên nhân nhượng nàng, ta quả thật muốn vùi đầu Nguyên Úc vào trong tuyết.

Sau khi Nguyên Úc đi rồi, đó là tiết đón xuân, tiết đón xuân được cử hành vào buổi tối, những ngày này cả nước nghỉ ngơi, hoàng đế cũng không cần phải lâm triều, ta ngủ một mạch, lúc vừa dậy phát hiện ra tuyết lại rơi, tuyết mới tan chưa bao lâu lại có tuyết rơi nữa, hơn nữa lần này tuyết rơi rất dầy thật sự khiến cho ta có cảm giác khó hiểu.

Vô Mẫn Quân cũng không kinh ngạc, chỉ nói tuyết rơi như vậy là bình thường, nhìn có vẻ nhiều nhưng tuyết sẽ không quá dầy, hôm nay rơi xuống nhưng không chừng ngày mai lại nắng.

Ta không hiểu biết những chuyện của Tây Ương quốc bằng Vô Mẫn Quân, chỉ có thể tỏ vẻ đã hiểu, dù sao tuyết rơi cũng tốt như vậy thì yến tiệc đón xuân buổi tối sẽ có nhiều thứ mà chơi.

Việc Nguyên Úc làm khiến cho ta vô cùng không thoải mái, nhưng sau khi Nguyên Úc đi rồi, Vô Mẫn Quân lại trở nên giống như không có việc gì, lại cười đùa vui vẻ với ta như bình thường, không còn thấy dáng vẻ lười nhác có lệ ngày hôm ấy, ta trái lo phải nghĩ chỉ cảm thấy có thể đại khái vì Nguyên Úc khiến hắn hồi tưởng tới lần đó bị cường hôn, cho nên khiến cho hắn vô cùng không thoải mái.

Ta đem chuyện này nói cho Vô Mẫn Quân nghe, Vô Mẫn Quân chỉ hướng ta thần bí khó lường cười, cười khiến ta hết hồn.

Nhưng kỳ thật ta nhớ rõ, trên thế giới này vẫn còn có một từ gọi là ghen.

Nhưng mà bảo Vô Mẫn Quân ghen thật sự là rất khiến cho người ta khó có thể tưởng tượng, hơn nữa hai người này, một là Nguyên Úc, một là ta.

Ta thật sự không dám nghĩ nhiều.

Ban ngày tiết đón xuân ta với Vô Mẫn Quân đều có không có việc gì, tuyết lại không ngừng rơi, phủ dầy lên, rất khó để có thể đắp người tuyết, huống chi sau khi đắp xong lần trước, Vô Mẫn Quân lại có vẻ không khỏe nên ta cũng không bắt buộc nữa.

Vô Mẫn Quân phát minh ra một trò chơi, hai người chúng ta ngồi mặt đối mặt, trong đầu mỗi người nghĩ tới một vật, sự kiện hoặc người rồi hỏi người kia, người bị hỏi chỉ có thể trả lời là không phải hoặc không liên quan, sau đó xem ai đoán được ra, người đoán được ra có thể được người bị đoán ra làm một việc cho.

Ta nghĩ nghĩ, tỏ vẻ đồng ý, Vô Mẫn Quân bắt đầu trước.

“Có phải người hay không?”

“Đúng.”

“Là nam nhân?”

“Không phải.”

“Là nữ nhân?”

“Không phải.”

“…”

Ta dừng một chút, nói: “Là thái giám trong cung?”

“Không phải.”

Ta càng thêm nghi hoặc, nói: “Người nọ có phải đã chết hay không?”

“Không phải.”

Ta nhận thức bất nam bất nữ hơn nữa không phải là thái giám? !

Ta làm sao đoán được người này là ai… Ta khó hiểu nói: “Ta nhận thua… Nào có người như thế này?”

Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Trước mắt chúng ta không phải sao?”

Ta: “…”

Ta nói: “Sao có thể nói như vậy, ngươi là nam tử, ta là nữ tử, đây không phải là chuyện ván đã đóng thuyền.”

Vô Mẫn Quân chỉ chỉ ta, nói: “Nhưng thân mình là nam , bên trong là nữ, thân mình ta là nữ nhưng bản thân ta lại là nam, nói đến tột cùng thì ai nói cho rõ ràng được?”

Dứt lời, hắn hướng ta nhíu mày: “Trường Nghi công chúa, quý tính người là gì?”

Ta: “…”

Vô Mẫn Quân nói rất có đạo lý , ta hoàn toàn không có cách nào khác phản bác, chỉ có thể mệt mỏi nói: “Vậy được rồi, ngươi muốn ta làm cái gì?”

Vô Mẫn Quân lười biếng nằm lên trên giường, đưa lưng về phía ta: “Giúp ta xoa bóp đi.”

Ta nói: “Ngươi hoàn toàn có thể cho hạ nhân tới làm…”

Nhận mệnh đưa tay xoa bóp giúp hắn, ta nghĩ ta cũng muốn nghĩ ra cái hắn không đoán ra được.

Một lát sau, Vô Mẫn Quân nói được rồi, ta lại cùng hắn mặt đối mặt, lần này đổi Vô Mẫn Quân đi đoán.

“Đó là người sao?”

“Không phải.”

“Đó là động vật sao?”

“… Đúng.”

“À, là tọa kỵ hắc mã của ta.”

“… … …”

“Ngươi làm sao mà đoán được !” Ta muốn phát điên, “Cũng quá nhanh rồi!”

Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Rất đơn giản, lúc trước ta hỏi ngươi người, ngươi nhất định sẽ chọn cái hác, nếu là động vật, động vật mà ngươi biết lại càng ít, cho nên chỉ có tọa kỵ hắc mã của ta — rất dễ đoán.”

Ta không nói gì, nói: “Vậy được rồi, ngươi muốn ta làm cái gì?”

Vô Mẫn Quân lười biếng nằm lên trên giường, nói: “Bóp chân cho ta đi.”

Ta nhận mệnh đưa tay giúp Vô Mẫn Quân bóp chân, bóp trong chốc lát, Vô Mẫn Quân bảo được rồi, đến lượt ta hắn, ta nói: “Là người sao?”

Vô Mẫn Quân nói: “Không tính.”

Không tính? !

Ta chỉ run run nói: “Vậy… Là quỷ?”

Vô Mẫn Quân nói: “Không phải.”

“… Không phải cái loại thần quỷ?”

“Không phải.”

“Là động vật?”

“Không phải.”

“Hoa cỏ cây cối?”

“Không phải.”

“Ngư trùng điểu thú?”

“Không phải.”

Ta hết chỗ nói rồi: “Cái gì cũng không phải, vậy là cái gì?”

Vô Mẫn Quân nói: “Ngươi lại nhận thua?”

Ta nghĩ nghĩ, nói: “Cái đó là sinh mệnh còn sống không?”

Vô Mẫn Quân nói: “Có.”

Đến đây ta thật sự không đoán ra được, ta nói: “Ta nhận thua, là cái gì?”

Vô Mẫn Quân cười cười, nói: “Là đứa bé trong bụng Bình Dương.”

Ta: “…”

Thật cũng quá xảo quyệt ! Người nào mà đoán được…

Ta nói: “Nói đi, lần này muốn ta giúp ngươi bóp ở đâu?”

Ta thật tình hy vọng hắn để cho ta giúp hắn bóp đầu.

Vô Mẫn Quân lại nói: “Đi với ta ra bên ngoài trước.”

Ta khó hiểu đi cùng hắn ra bên ngoài, Vô Mẫn Quân nhìn trái nhìn phải, cuối cùng tìm thấy một chỗ, nói: “Đào cái hố ở chỗ này đi.”

Ta cả giận nói: “Bắt ta dùng tay đào hố? !”

Vô Mẫn Quân nói: “Đương nhiên không phải dùng ta… Ngươi đi lấy mấy thứ tới đây sau đó đào.”

Trên bầu trời vẫn còn đại tuyết rơi xuống, ta tức không đánh được hắn, nói: “Cho dù hiện tại đào thì trong chốc lát cũng bị tuyết lấp kín.”

Vô Mẫn Quân có chút suy nghĩ nói: “Nói cũng đúng… Ừ, ngươi đi mang chút nước lại đây, rồi đào lấy cái hố nhỏ trước.”

Tình nguyện chịu thua, ta chỉ có thể nhận mệnh lén lút tìm đem cái xẻng, đào ra một cái hố nhỏ nhưng rất sâu, sau đó đem nước ở chỗ ao tới đây, lúc đầu Vô Mẫn Quân ở bên cạnh nhàn rỗi nhìn, cuối cùng thấy ta mệt chết đi cũng đến hỗ trợ… Ta thật không biết hắn định làm cái này làm gì…

Sau khi làm xong, ta rất mệt mỏi, nghĩ buổi tối còn phải cùng các đại thần điên điên khùng khùng suốt đêm, vì thế đành phải đi về phòng ngủ bù trước, Vô Mẫn Quân cũng có chút mệt, liền đi cùng, hai người ngủ thẳng cẳng tới lúc sắc trời tối dần, cũng là lúc tới thời gian dùng bữa.

Bọn cung nữ thái giám sớm ở bên ngoài đã nhiều việc lu bù hết lên, đem mọi thứ đi tổ chức diễn tập điệu đón xuân, điệu đón xuân này có chút xa hoa, chỉ được dùng trong tiết đón xuân hoặc đại hôn của hoàng đế, hơn nữa còn dùng rất nhiều người cho nên vô cùng tráng lệ, chỉ liếc mắt nhìn một cái là biết tiêu phí một nguồn lớn nhân lực vật lực.

Các đại thần lục tục tới, mang theo thê nhi nữ quyến, theo lời Vô Mẫn Quân nói, trước kia tiết đón xuân đối với các đại thần và hoàng đế cũng chỉ là để cho hoàng đế gặp gỡ các nữ nhi đại thần, thậm chí là để cho các công tử tiểu thư xem mắt, tóm lại xem như là một tác dụng ẩn ý. Dù sao trải qua việc Liễu Á lần trước, lần này chỉ sợ không ai dám đến “Câu dẫn” ta , ta vụng trộm nhẹ nhàng thở ra.

Canh giờ vừa đến, ta với Vô Mẫn Quân dẫn đầu đi vào, ngồi ở chính giữa – chỗ khác biệt giữa tiết đón xuân và lúc khác là bình thường Hoàng thượng sẽ ngồi ở trên cao một bậc thang, biểu hiện quân vương cùng thần tử bất đồng, biểu thị cho quân vương cao cao tại thượng , nhưng lần này ngồi ăn cùng mọi người, chẳng qua hoàng đế và hoàng hậu giống nhau ngồi ở chỗ đầu mà thôi.

Bình Dương và Lã Dẫn cũng đến đây, an vị ở một bên chúng ta, bên còn lại là Thái Sư.

Trên sàn trải thảm đỏ dày, xung quanh là kỳ lân vàng ngọc nặng, mà trong miệng kỳ lân có những hương thơm nhẹ nhàng tỏa ra tựa như sương mù ở giữa tiên giới, trên thảm đỏ day có bầy một chiếc bàn bạch ngọc. Trên mặt bàn còn đặt một lư hương Toan Nghê cũng đang nhẹ nhàng tỏa ra làn khói nhè nhẹ.

Trong toàn bộ điện đều có mùi hương tràn bên trong.

Ban đầu có ca cơ vũ cơ đi lên, những dải lúc uốn lượn trên tay. Khúc vũ này cầu mong cho năm sau mưa thuận gió hoà, hoa mầu đại phong, lê dân không cực không nghèo, cuộc sống dân chúng an khang.

Dáng người ca cơ vũ cơ đều nổi bật, tựa như linh xà, kỹ thuật nhảy linh động, động tác vô cùng duyên dáng. Ngẫu nhiên có hai vũ cơ hướng về phía ta, thân thể mềm mại như bạch ngọc nhẹ nhàng đung đưa, dưới ánh sáng của ngọn nến, cho dù ta là nữ nhân cũng vào cảm thán, vụng trộm nhìn thoáng qua Vô Mẫn Quân, chỉ thấy thần thái hắn tự nhiên, khóa miệng cười ảm đạo, uống trà xem xét vũ đạo.

Trong điện, không khí ca múa bỗng nhiên trở nên dồn dập, tuy rằng Vô Mẫn Quân thoạt nhìn vẫn có chút không gần gũi, nhưng hiện tại ta mới là hoàng đế, mọi người tuy rằng cũng kiêng kị hoàng hậu, nhưng chủ yếu vẫn là xem sắc mặt hoàng đế, thấy vẻ mặt ta ôn hoà , liền trở nên lớn mật hơn một chút, toàn bộ điện ăn uống linh đình, tiếng hoan hô cười đùa âm, chạm cốc vang lên không ngừng.

Thái Sư là nguyên lão tam triều, ta mang một chén rượu tới kính ông ta, nói: “Thái Sư vì Tây Ương ta dốc hết tâm huyết, hoàng thiên hậu thổ cộng giám, có Thái Sư là vinh dự của Tây Ương, cũng vinh dự của trẫm.”

 

Cả điện hoan hô, khóe mắt Thái Sư trở nên hơi ướt, hào khí uống rượu, nói: “Đa tạ Hoàng Thượng! Khụ…”

Nữ quyến bên cạnh ông nhanh chống vỗ lưng, hóa ra là uống quá nhanh, bị sặc .

Ta dở khóc dở cười, Thái Sư lúng túng nói: “Giờ đã già rồi, trước kia… Ai, không nói nữa.”

Mọi người cười ha ha, không khí càng trở nên náo nhiệt.

Chén thứ hai ta kính Khâm tướng quân: “Ttướng quân vì Tây Ương ta đông chinh bắc thảo, định quốc an bang, thật là trung thần lương tướng!”

Khâm tướng quân cũng kích động nâng chén, sau đó uống một hơi cạn sạch rượu trong chén, cả điện ồ lên trầm trồ khen ngợi.

Ta đem rượu kính những ai có thể kính, cuối cùng đem chén rượu kia tới x trước mặt chi hạnh: “Chén rượu cuối cùng, kính hoàng hậu.”

Không nói thêm cái gì, ta trực tiếp nâng cốc uống hết, Vô Mẫn Quân cười cười, cũng uống cạn rượu trong chén, sau đó nói: “Đa tạ Hoàng Thượng.”

Hắn nhìn ta cười, ta nghĩ ta đại khái biết vì sao khi vũ cơ liếc mắt đưa tình về phía chúng ta, phô bày cả bộ ngực ra, một chút phản ứng hắn cũng không có , bởi vì chẳng phải do hiện tại hắn đang ở trong thân mình ta, ánh mắt kia của hắn sáng lấp lánh, nếu nói là ánh mắt vũ cơ là ánh sáng ngọn lửa thì ánh mắt của Vô Mẫn Quân có thể ví như ánh trăng mỏng, chỉ là ngọn lửa sao có thể tranh huy hoàng cùng nhật nguyệt được?

Ta bị ý nghĩ của chính mình khiến cho có chút ngượng ngùng, chỉ có thể cúi đầu, lại uống một ngụm rượu.

Ca múa đã xong, đã đến liệc yến tiêc, một mâm các đồ ăn theo quy củ được bưng lên, mỗi loại đồ ăn đều là sắc hương vị câu toàn, tản mát ra làm cho người ta ngón trỏ đại động mùi, ánh sáng màu sắc trong vắt xinh đẹp, cắn một cái lại lưu lại mùi hương thơm ngát trong miệng.

Ăn trong chốc lát, mọi người bắt đầu tửu lệnh, xét thấy trình độ văn hóa của ta không cao, ta tỏ vẻ không tham gia, hôm nay để hoàng hậu thay ta “Xuất chinh”, chúng thần tử ngay từ đầu không đáp ứng, nhưng thấy Vô Mẫn Quân ra trận, liền tỏ vẻ có thể đồng ý.

Vô Mẫn Quân ra trận, tự nhiên không nói, người này cũng thật là biến thái, nhìn bộ dáng hắn giống như không học vấn không nghề nghiệp, nhưng võ công cao cường, văn hóa cũng cao, làm thi ngâm đối, dẫn chứng phong phú, quả thực là hạ bút thành văn. Tóm lại, không một lần phải uống rượu.

Chẳng qua là hắn không muốn nhưng ta muốn uống rượu, cho nên ta có chút bất mãn, âm thầm nói cho hắn có thể không cần tranh cường háo thắng như vậy, hoàn toàn có thể thua một hai phen, ta rất nguyện ý uống rượu .

Vô Mẫn Quân liếc ta một cái xem thường.

Dùng bữa xong, thời gian đã hơi trễ, tuy rằng trên trời vầng trăng đang tỏa sáng nhưng mà so với mặt đất toàn là tuyết trắng, ánh trăng có vẻ loãng hơn, toàn bộ trong cung Tây Ương đều đã đốt đèn, tỏa ra áng sáng trên nền tuyết trắng tạo nên một chút sắc màu ấm áp.

Ăn xong đã đến lúc thả đèn, mọi người lấy đèn từ trong tay bọn hạ nhân, ta lấy đèn mà Nguyên Úc đưa tới, châm lên, xung quanh toàn mùi tùng thơm, là mùi mà Vô Mẫn Quân không thích, nhíu nhíu mày đầu, rồi bịt mũi châm đèn ở trên tay hắn, chiếc đèn trên tay hắn là chiếc đèn sáu cánh, ở mỗi cánh đều có treo chuỗi ngọc lưu ly, sau khi đốt lên do bị gió thổi mà phát ra tiếng thanh thúy dễ nghe.

Sau khi trong cung đốt đèn xong, ở dân gian cũng được phép đốt đèn theo, vì thế sau khi thấy đèn của chúng ta bay càng ngày càng cao, vô số đèn lồng ngoài cùng cũng dần dần bay cao lên ở bên ngoài trời tối đen như mực, những ánh sáng này hội tụ trên bầu trời đêm  tựa như những vì sao, đồng loạt đốt sáng lên màn đêm có chút lạnh như băng.

Tuyết dần dần nhỏ đi nhiều, tựa hồ không nhìn thấy, mọi người đều một tay cầm lò sưởi một tay cầm đèn lồng đi trong cung, ngoại trừ hậu cung là chỗ cấm địa ra ( kỳ thật hiện tại cũng không tính, dù sao một phi tử ta cũng không có, duy nhất có hoàng hậu còn đang ở bên cạnh, còn những công chúa khác thì đã sớm chạy đi chơi với nhau ), với cả tẩm cung  của hoàng đế hoàng hậu là chỗ vô cùng tư mật không thể đi, những chỗ còn lại cơ bản có thể đi lại, đương nhiên, tốt nhất vẫn nên đi theo hoàng đế — đây là kết luận ta thấy tất cả mọi người đi theo ta mà đoán ra.

Không cần phải nói, Vô Mẫn Quân cũng luôn luôn ở bên cạnh ta, hắn là hoàng hậu, cho dù hành động tự do vẫn nên đi theo hoàng đế, vì vậy cái đám công chúa líu ríu kai cũng đi theo Vô Mẫn Quân, dù sao chính là mọi người đều đi theo ta.

Ta đi đến một chỗ trống trải, chung quanh không có cỏ cây gì, chỉ có tuyết đọng lại, bên bờ tường có mấy nhánh mai mọc ra, mà sắc trời đã tối nên nhìn không rõ ràng lắm, cho dù có mang theo đèn lồng cũng không thể nhìn thấy rõ ràng. Ta ngẩng đầu, mắt nhìn đèn khắp bầu trời, trong lòng sung sướng, vì thế cười hì hì buông đèn lồng, ra vẻ đứng đắn nói: “Không biết các vị có biết một trò chơi này không.”

Mọi người đều có vẻ mặt nghi hoặc, khóe miệng Vô Mẫn Quân run rẩy, nhỏ giọng nói bên tai ta: “Tốt nhất là ngươi không nên khác người…”

Ta không để ý tới hắn, nói: “Cái trò chơi này chính là —— ”

Ta cúi người, vốc một nắm tuyết, trực tiếp ném vào mặt Vô Mẫn Quân: “—— ném tuyết!”

Một ít tuyết trên mặt Vô Mẫn Quân rơi xuống, còn lại một ít vẫn còn dính ở trên mặt: “…”

Mọi người: “…”

Mọi người trầm mặc trong chốc lát, sau đó bộc phát ra tiếng cười kịch liệt: “Ha ha ha ha ha…”

Vô Mẫn Quân không nói hai lời, cũng vốc lên một nắm tuyết, không chút do dự ném vào đầu ta, nhưng ta vừa mới xoay người bỏ chạy, kết quả vừa quay đầu, một vốc tuyết lại ném vào mặt ta, ta nghe thấy tiếng cười độc đáo của Bình Dương: “Ha ha ha, hoàng huynh, ai bảo huynh bắt nạt hoàng tẩu!”

Ta: “…”

Vô Mẫn Quân kiêu ngạo cười to: “Bình Dương, rất tốt! Không uổng công ngày thường hoàng tẩu muội đối xử với muội tốt như vậy!”

Ta: “… …” Thật không biết xấu hổ…

Lã Dẫn ở bên cạnh nói: “Bình Dương, không thể như thế!”

Ta vui mừng, Lã Dẫn vẫn rất tốt.

Lã Dẫn nói tiếp: “Thân thể nàng sao có thể chạm vào những thứ lạnh như băng được?”

Ta: “…”

Ô oa oa, tức chết ta …

Ta vốc một nắm tuyết nhưng nhớ tới Bình Dương đang mang thai, quả quyết không dám xuống tay, vì thế ném vào người Lã Dẫn đang lải nhải, Lã Dẫn run rẩy.

Bình Dương quay lưng về phía ta, không phát hiện ta đã ném tuyết vào trong quần áo của Lã Dẫn, chỉ thấy hắn run run, vì thế khó hiểu nói: “Làm sao vậy?”

Lã Dẫn nói: “Hoàng huynh muôi… hình như đã ném tuyết vào người ta .”

Bình Dương hét lên một tiếng, ta cười ha ha, xem ra ném vào Lã Dẫn so với ném vào Bình Dương còn hay hơn.

Cười còn chưa dứt, một nắm tuyết chuẩn xác ném vào miệng ta, ta bị dọa vội vàng nhổ ra, thấy là Vô Mẫn Quân, hắn nhìn ta mềm mại đáng yêu cười: “Yên tâm đi Hoàng Thượng, thần thiếp là lấy ở trên nhánh cây xuống, tuy rằng bẩn nhưng so với trên mặt đất vẫn sạch sẽ hơn, ha ha ha ha.”

Ta: “…”

Hoàng Thượng hoàng hậu cùng công chúa Phò mã đã dẫn đầu, những người khác cũng to gan bắt đầu chơi, Thái Sư đứng ở bên cạnh, dở khóc dở cười: “Còn ra thể thống gì, còn ra thể thống gì!”

Dứt lời, xoay người một mình đi sang một góc đợi.

Cùng lúc đó, bốn năm vốc tuyết đồng thời ném trúng Thái Sư.

Thái Sư: “…”

Thái Sư rống giận: “Ai? !”

Mọi người đều cười to, Thái Sư liền xắn tay áo gia nhập cuộc chiến, lại thì thào: “Hiện tại đã già rồi! Hồi trước… Ai, không nói nữa!”

Sau đó quyết đoán vốc tuyết lên, gặp ai cũng ném, trả thù đại chúng.

Lưu Á khổ sở tiến về phía ta, Vô Mẫn Quân ở bên cạnh, mắt sắc thoáng nhìn thấy vì thế không chút do dự ném một quả cầu tuyết về phía nàng ta, quả cầu tuyết cui vào trong quần áo nàng ta. Lưu Á hét lên một tiếng, nói: “Ai? !”

Sau đó nàng quay người lại, liền thấy Vô Mẫn Quân cười gian xảo, trong tay còn nắm một vốc cầu.

Vô Mẫn Quân một chút không nương tay, vốc tuyết trong tay kia ném vào chính mặt Lưu Á.

Lưu Á: “…”

Vô Mẫn Quân cười nhạo nói: “Đến bắt ta đi.”

Dứt lời, xoay người bỏ chạy, Lưu Á thấy hôm nay mọi người vui vẻ như vậy cũng thét chói tai “Đứng lại! ! !” Sau đó đang cầm tuyết ném loạn ra, ta không nói gì đi theo phía sau hai người, chỉ thấy Vô Mẫn Quân chạy vòng vo, Lưu Á khẩn trương đuổi theo, sau đó quyết đoán tiến vào vũng nước ta với Vô Mẫn Quân chuẩn bị buổi chiều.

“A –! ! !” Lưu Á bộc phát ra một trận thét chói tai, đáng tiếc bị bao phủ trong tiếng cười của mọi người.

Vô Mẫn Quân cười ha ha, kéo nàng ta lên, sau đó bảo thị nữ bên cạnh mang nàng đi thay quần áo uống trà gừng — Vô Mẫn Quân đã sớm chuẩn bị tốt , hơn nữa hắn còn nói: “Động tác nhanh chút nhé, ta chờ ngươi ~ ”

Mặt Lưu Á vốn vì lạnh mà trắng bệnh lại đỏ lên.

Ta núp ở phía sau, cũng nhịn không được cười ha hả.

Trong đêm tiết hoa xuân toàn một màu trắng điên cuồng, toàn bộ hoàng cung được ánh đèn chiếu ra ánh sáng màu da cam, trên bầu trời có vô vàn những ngọn đèn đang bay, đèn càng ngày càng nhiều, giống như bao phủ toàn bộ không gian phía trên hoàng cung, giống như những đóm lửa tỏa sáng xinh đẹp, mà tiếng hoan hô cười nói ở ngoài cung cũng phá vỡ những bức tường dày bao phủ hoàng cung mà truyền đến chỗ chúng ta.

Ta sinh ra đã mười sáu gần mười bảy năm, có thể do kiến thức quá ít, có thể do lúc trước rất khổ, nhưng ta nghĩ thế nào cũng cảm thấy đây là một mùa đông tốt đẹp nhất từ trước tới nay, giống như ở Đông Nguyên quốc cũng không thấy đại tuyết như lông ngỗng rơi trong không trung, không một tiếng động rơi trên người ta khiến cho trái tim ta lại trở nên mềm mại trắng như bông tuyết kia.

Mọi người đều chơi đến mệt rồi mới chào từ giã, sau khi mỏi mệt thỏa mãn trở về phủ đệ của mình, ta với Vô Mẫn Quân cũng mệt mỏi quá mức, hai người cười chờ các đại thần đều trở về, trong cung liền nháy mắt lại trở nên an tĩnh.

Một trận tuyết lại bắt đầu rơi xuống, ta với Vô Mẫn Quân đứng trong bóng đêm lại có ánh sáng phát ra ở xung quanh, xung quanh hai người chúng ta là một đống tuyết hỗn độn nhưng rất đáng yêu .

Ánh đèn lồng thay thế ánh trăng, tỏa ra ánh sáng ấm áp nhẹ nhàng, soi chúng ta trên nền tuyết xung quanh, lúc này băng với lửa phảng phất như thể đang giao hòa với nhau, lâu dài mà ấm áp.

Ta với Vô Mẫn Quân ở bên ngoài cung điện hôn nhau.

Ánh sáng phía sau không ngừng chuyển động, ánh tuyết trắng trẻo.

2 responses »

  1. nesteacold says:

    “chiếc đăng di động” gọi là “đèn hoa đăng” hay “lồng đèn hoa đăng” sẽ phù hợp hơn.

  2. Hai người yêu rồi!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s