Sau khi kêu lên toàn bộ dũng khí của ta đều mất hết, thẹn thùng che mặt.

Vô Mẫn Quân dường như cũng muốn hỏng luôn: “Đái dầm? Ngươi xác định ngươi không lầm chứ?!”

Ta lắp bắp nói: “Hẳn là không đâu, cả quần đều ươn ướt…”

Vô Mẫn Quân: “…”

Ta thấy sắc mặt hắn đen dần, nhanh chóng giải thích: “Ta cũng không biết là chuyện gì xảy ra…”
Vô Mẫn Quân nói: “Ngươi… ngươi để cho ta nhìn xem.”

Ta kinh hoảng: “Nhìn cái gì chứ! Tuy rằng, tuy rằng đây là cơ thể của ngươi, nhưng làm vậy cũng quá …”

Vô Mẫn Quân: “Mau câm miệng, ta nói là để cho ta nhìn quần của ngươi.”

Ta: “Ồ…”

Trước tiên ta kêu cung nữ chuẩn bị nước ấm trong chốc lát để tự mình đi tắm rửa xong xuôi rồi đem cái quần kia quẳng cho Vô Mẫn Quân, sau đó thẹn thùng, xấu hổ đi tắm.

Ta ngâm mình trong nước rất lâu, vẫn không dám đứng dậy, cuối cùng Vô Mẫn Quân kêu ta: “Còn không đứng dậy? Ngươi chết ở bên trong rồi sao?!” Ta mới ngượng ngùng thay bộ đồ mới sạch sẽ.

Vô Mẫn Quân bắt chéo chân ngồi trên ghế, cái quần bị quẳng ở dưới chân, mặt ta đỏ hồng: “Ngươi có muốn đi tắm một chút…”

“Không phải đái dầm.” ánh mắt Vô Mẫn Quân mơ hồ, đột nhiên nói.
Ta: “…”

“Không phải đái dầm thì là cái gì…” Ta ngượng ngùng nói “Ngươi đừng an ủi ta… à, hoặc là nói, ngươi đừng an ủi chính mình nữa.”

Vô Mẫn Quân: “…”

Hắn phát điên: “Thật sự không phải! Là… ôi, nói vơi ngươi như thế nào, chuyện này giống với chuyện đôi khi buổi sáng ngươi tỉnh lại có phản ứng, là chuyện bình thường! Chỉ là… khụ, đây là tiến hóa của phản ứng kia thôi.”

Ta: “…”

Ta không có biện pháp gì để nói, bởi vì hiển nhiên “tiến hóa” này đã vượt qua phạm vi hiểu biết bình thường của ta.

Vô Mẫn Quân phiền chán uống ngụm trà, nói: “Tối hôm qua ngươi có nằm mơ hay không?”

Ta: “…”

“Có hay không?” Vô Mẫn Quân nhìn ta.

“Không, không có…” Ta đỏ mặt lắc đầu.

Vô Mẫn Quân: “…”

“Ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, ngươi vừa nói dối là vô cùng rỗ ràng! Nói, đêm qua mơ thấy cái gì.”

Ta cảm thấy mặt mình hiện giờ hoàn toàn có thể làm hỏa lò: “Thật sự không có…”

Vô Mẫn Quân: “…”

“Quên đi, ta hỏi ngươi, hôm qua có phải ngươi nằm mơ thấy một nam nhân và một nữ nhân không?”

Ta ngẩng đầu lên, không thể tin được nói: “…? Ngươi, làm sao ngươi biết…”

Vô Mẫn Quân: “…”

Ta mới ý thức được mình thật dễ dàng bị lòi đuôi, lại nhanh chóng cúi đầu.

Vô Mẫn Quân nói: “Đương nhiên ta biết… còn may là ngươi nằm mơ thấy một nam nhân và một nữ nhân, nếu như ngươi mơ thấy hai nam nhân hoặc hai nữ nhân, ta liền…”

Hắn dừng lại, sau nửa ngày lại nói: “Tóm lại, đây là phản ứng bình thường của nam nhân, ngươi đừng quá lo lắng, không phải đái dầm… Ngươi cũng quá hồ đồ rồi, cái này cũng không phân biệt được.”

Ta biện hộ: “Ta sao biết được! Ta cũng không thể tự mình nhìn kỹ!”

Vô Mẫn Quân cười, bỗng nhiên thần sắc ái muội hỏi ta: “Rốt cuộc là mơ thấy ai với ai? Chậc chậc, trong một đêm, Vân Tiểu Kiểu đã trưởng thành rồi…”

Còn Vân Tiểu Kiểu…

Ta quay đầu: “Tại sao ta phải nói cho ngươi… không phải ta nói với ngươi là ta không có nằm mơ rồi sao!”

Vô Mẫn Quân giả bộ không nghe thấy lời nói của ta: “Để ta đoán xem~ Không phải là mơ thấy chính ngươi chứ?”

Ta: “…”

Vô Mẫn Quân cười to: “Nhìn vẻ mặt này của ngươi cũng đủ biết, khẳng định là ngươi!”

Ta: “…”

“Ừ, vậy người nam nhân kia là ai đây…” Hắn sờ sờ cằm “Không lẽ là Ngô Ung?”

Ta lập tức lên tiếng phản bác: “Làm sao có thể! Ngươi cũng không phải không thấy lần trước hắn…”

Ý thức được bản thân lại bại lộ lần nữa, ta lại câm miệng.

Vô Mẫn Quân nhướng nhướng lông mày: “Không phải sao… vậy, chẳng lẽ là Nguyên Úc?”

Ta: “…” Ta lựa chọn trầm mặc, nhưng ánh mắt yên lặng trừng mắt nhìn hắn.

Vô Mẫn Quân tiếp tục nói: “Không phải là thái sư chứ?”

Ta: “…”

Vô Mẫn Quân vỗ tay, kiêu ngạo cười to, nâng ly trà lên chậm rãi thổi thổi: “Ta biết rồi, là ta ~ ha ha ha ha~ ai, đều do mị lực của ta…”

Vô Mẫn Quân vẫn chưa nói hết, ta đã vươn tay đem chén trà hắt vào mặt hắn.

Vô Mẫn Quân: “…”

“Rất nóng đó ——!” Vô Mẫn Quân giơ chân nhảy lên “Hủy dung là chuyện của ngươi…”

Ta oán hận nói: “Dù sao ta đã gả cho ngươi, lưu sẹo trên mặt với lưu sẹo trên tay cũng không có gì khác nhau!”

Sau đó tức giận và rất mất mặt chạy đi.

Vô Mẫn Quân: “…”

***

Một mình ta rời khỏi cung điện, bên ngoài có vẻ mát mẻ, gió nhẹ không ngừng thổi tới nhưng trên mặt ta vẫn nóng đến dọa người.

Vô Mẫn Quân thật sự rất đáng ghét, biết rõ tình cảnh này của ta sẽ thẹn thùng muốn chết mà còn đoán một đám người, lại còn đoán thái sư… Ta thật sự là khóc không ra nước mắt.

Nhưng làm cho người tức nhất, chính là, cuối cùng hắn lại không chút lưu tình nói “Thì ra là ta ~” còn dùng ngữ điệu đắc ý như vậy.

Tim ta đập thình thịch không ngừng, tùy tiệc bước đi, rốt cuộc trong lòng thư thái được một chút mới phát hiện bản thân mình đã đi đến cạnh hồ nước.

Đi đến hồ rồi, ta lại nhớ đến Ngô Ung bị nhốt ở dưới này, bản thân hắn bị nhốt đến giờ đã là bảy tám ngày rồi, cách hai ngày ta lại mang chút đồ ăn đến cho hắn, hơn nữa ta cũng dặn qua, hồ nước bây giờ không được thay nước.

Chuyện Ngô Ung biến mất, người Bắc Xương Quốc hoàn toàn không lo lắng, điều này làm cho ta có chút kỳ quái, hơn nữa căn cứ vào tuyên bố của thái giám công bố là để cho Ngô Ung lưu lại trong cung, hạn nhân của Ngô Ung với những người Bắc Xương quốc khác cũng hoàng toàn không hề kinh ngạc và bất ngờ sau khi nghe xong, ngược lại còn có bộ dáng hiểu rõ và vui vẻ.

Lúc đầu, khi ta nghe thấy thế, cảm thấy rất kỳ lạ, nhưng Vô Mẫn Quân tỏ vẻ khẳng định là vì Bắc đế và Ngô Ung đã bàn bạc để cho khi Ngô Ung tiến cung câu dẫn “ta”, cho nên Ngô Ung vào trong hoàng cung ở, bọn họ không hề sợ hãi mà còn vui mừng khôn xiết.

Ta hoàn toàn hoài nghi về chỉ số thông minh của Bắc đế cùng toàn bộ Bắc Xương Quốc này.

Đi đến chỗ khối thép to lớn kia, ta cẩn thận đứng bên cạnh, ném tảng đá xuống trúng vào chỗ trong hồ kia, sau đó một tiếng rầm vang lên, cửa thép lớn mở ra.

Khối thép mở ra rồi, bên trong vang lên tiếng la xé ruột xé gan của Ngô Ung: “MAU —- THẢ —-  TA —- RA —- ĐI —–!!!”

Ta ném cục đá trong tay vào trong đó.

“Á——!!!”

Xem ra ta ném rất chuẩn xác, hiển nhiên là trúng vào Ngô Ung, hắn rên dài một tiếng, sau đó ngâm miệng.

Ta phát hiện ra không có âm thanh gì của hắn, sợ rằng Ngô Ung đã chết, cẩn thận đi đến chỗ đó, gọi: “Ngô Ung?”

Ngô Ung còn chưa kịp nói chuyện, cánh cửa sắ lớn kia vừa đến thời gian liền khép lạirầm một tiếng .

Ta: “…”

Ngô Ung thổ huyết: “…”

Ta chỉ có thể lấy dây cột tóc của mình buộc vào cánh cửa rồi buộc vào tượng hổ đá bên cạnh kéo ra, khối sắt từ từ mở ra, hơn nữa lần này hẳn là sẽ không đóng lại quá nhanh.

Ta nhìn xuống xem, phát hiện Ngô Ung đã đốt nến, ta nheo nheo mắt, hình như phát hiện hắn…

Mặt toàn máu…

Ta: “…”

Ngô Ung: “…”

Một lát sau, Ngô Ung ngẩng đầu lên phun về phía ta một ngụm máu, nhưng đương nhiên máu hắn phun ra không phun đến chỗ ta, cuối cùng chỗ máu đó chỉ phun xuống mặt hắn mà thôi.

Ngô Ung: “…”

“Ô ô ô ô ô… thả ta ra ngoài đi…” Ngô Ung tuôn lệ.

Ta thở dài: “Ngươi tội gì thế này…”

Ngô Ung tiếp tục khóc: “Thả ta ra ngoài đi… ô ô ô…”

Ta thật sự không đành lòng, nói: “Ngươi chờ một lát đi, ta đến giúp ngươi.”

Ngô Ung lập tức ngừng khóc, không thể tin nổi nhìn ta: “Thật chứ?”

Ta gật đầu: “Nhưng mà sau khi ngươi ra ngoài rồi nhớ đi nhanh môt chút, trăm ngàn đừng để cho Vô… à, đừng để cho Trường Nghi… đừng để cho hoàng hậu nhìn thấy ngươi.”

Xưng hô của ta bất ngờ thay đổi liên tục, Ngô Ung ngây ngốc nhìn ta, cuối cùng hắn lo lắng nói: “Tây hoàng, ta muốn nói rõ một chút trước, ta không thích nam nhân… Ta cũng không bởi vậy mà đi hầu hạ ngài…”

“……”

Ta đứng sang bên cạnh một chút, lấy dây cột tóc lại: “À, ngươi nghĩ quá nhiều rồi, thật đó.”

Ngô Ung: “…”

Khối sắt ầm ầm đóng lại.

Ngô Ung: “…”

Ta lắc đầu, xoay người rời đi.

Quên đi, vẫn là chờ Vô Mẫn Quân đến đây rồi nói sau, ta mặc kệ hắn…

Nghĩ đến Vô Mẫn Quân, ta không khỏi bắt đầu nhớ lại quá trình ngượng ngùng kia, cũng may ta trái lo phải nghĩ, rốt cục nghĩ ra một biện pháp làm cho mình chẳng phải xấu hổ, chính là đem toàn bộ trách nhiệm quẳng cho Vô Mẫn Quân.

Vì thế ta hùng hổ trở về Chưởng Kiền điện, Vô Mẫn Quân ngồi trước chiếc gương ngắm nghía… Không đúng, là ngồi trước gương xem trên mặt có thật sự bị hủy dung không, thấy ta đến, hắn quay đầu: “Rốt cục không thẹn thùng nữa à?”

Ta chỉ vào hắn: “Đương nhiên! Ta chưa từng thẹn thùng! Nhưng thật ra ngươi, hẳn là rất xấu hổ đi…”

Vô Mẫn Quân: “…”

“À, ngươi nói xem, vì sao?” Vô Mẫn Quân ung dung khoanh tay.

Tròng mắt ta xoay vòng vòng: “Thật ra đều là phản ứng nam nhân các người sinh ra, ta nằm mơ… Ta nói cho ngươi, ta chỉ là mơ một giấc mơ rất bình thường, chỉ là chúng ta uống rượu chung với nhau mà thôi, tuyệt đối không có cái gì kỳ quái khác… Cho nên đủ thấy, khẳng định là thân thể của chính ngươi không thể kiềm chế… Nghĩ đông nghĩ tây…”

Vô Mẫn Quân: “… Ngươi thật đúng là nhanh mồm nhanh miệng, chuyện này mà cũng có thể đổ lên đầu ta.”

Hắn làm ra bộ dáng “Ta thua rồi”, sau đó tiếp tục chủ đề: “Nhưng, ngươi nói là ngươi nằm mơ thấy chúng ta uống rượu ư?”

Ta lắp bắp nói: “Đúng, đúng vậy! Thì sao?”

“Không có gì, đừng khẩn trương như vậy…” Vô Mẫn Quân nở một nụ cười không tử tế gì, “Nhưng ta hỏi này, có thật sự chỉ là uống rượu không?”

“Đúng, đúng vậy! Không thì sao?” Ta khẩn trương trả lời.

Vô Mẫn Quân gật đầu: “A, không có gì, chẳng qua… uống rượu cũng có thể làm chuyện đó.”

Mặt ta lại biến thành lò lửa: “Ngươi… ngươi đừng nói lung tung, làm gì có chuyện gì!”

“Hahahaha.” Vô Mẫn Quân thoạt nhìn sung sướng cực kỳ, vung tay áo, đi đến cửa, “Đúng vậy, không có gì.”

Ta nhẹ nhàng thở ra.

Vô Mẫn Quân đẩy cửa điện ra, quay đầu lại cười với ta: “Nhưng ta nhớ rõ, lần trước ta với ngươi…ừ hử?”

Ta: “…”

Vô Mẫn Quân lớn tiếng cười haha, đóng cửa phòng lại.

… Hắn nói như vậy, ta… không phải rất khẩn trương, dù sao hán không có khả năng sẽ quên mất.

Nhưng hắn có bệnh sao… tại sao đến phải nói khi mở cửa điện ra?! Hắn không thấy thị vệ và cung nữ ở ngoài kia sao?! Thật là trong lòng nghĩ luẩn quẩn nhiều sao!!

***

… Quả nhiên, không lâu sau, tin tức “hoàng hậu nương nương căn bản không đứng đắn như vẻ ngoài”, nhanh chóng truyền ra…

Hơn nữa, phạm vi truyền ra còn là tứ quốc.
Không lâu sau khi ta thành hôn với Vô Mẫn Quân, Lưu Lương rời đi trước, hắn từ đầu tới cuối cũng chưa để lại ấn tượng gì, thậm chí sau ngày hắn đi, ta nghĩ về hắn, hóa ra còn không thể nhớ rõ diện mạo của hắn.

Sau đó Nguyên Úc cũng rời đi.

Thoạt nhìn Nguyên Úc đối với Trường Nghi… cũng là ta, có chút lưu luyến, nhưng bây giờ danh hiệu “Hoàng hậu nương nương không đứng đắn” đã bị lan truyền rồi, ta không thể lại để cho lời đồn “Hoàng hậu nương nương không tuân thủ nữ tắc” tiếp tục truyền loạn ra, nên chỉ có thể giả bộ cái gì cũng không biết, đuổi hắn đi.

Lưu Lương và Nguyên Úc lần lượt rời đi, người Bắc Xương Quốc rốt cuộc cũng ý thức được sự bất bình thường – đế hậu thoạt nhìn qua quan hệ hòa hợp ( còn hòa hợp quá đáng nữa), không giống đang giận dỗi mà Ngô Ung lại chậm chạp không về nước, thật là khiến cho người ta nghi hoặc.

Ta và Vô Mẫn Quân thương lượng một lúc, quyết định thả hắn đi, Vô Mẫn Quân tỏ vẻ cứ cưỡng bức hắn một phen khiến cho hắn chạy về Bắc Xương Quốc.

Thật ra thì hắn cũng không cần phải bị cưỡng bức đe dọa như thế, dù sao hắn cũng không hoàn toàn thể nói chuyện hắn đã trải qua, khu vực xung quanh hồ nước là cấm địa, nếu nói hắn tiến vào đó là do hắn không đúng trước, rõ ràng có ý đồ gây rối, cho nên chỉ có thể tự mình cắn răng chịu.

Ta rất đồng ý với ý tưởng của Vô Mẫn Quân, đồng thời ta cũng cảm thấy Ngô Ung bị giam tại mật thất rất là đáng thương, vì thế ta cùng Vô Mẫn Quân liền chọn ngày, lúc chạng vạng đi đến hồ nước.

Vừa mới mở cửa mật thất, ánh sáng chiếu vào bên trong, lập tức nghe thấy thanh âm yếu ớt của Ngô Ung: “Mau… mau thả ta ra ngoài…”

Ta đang định nói: “Đợi chút, chúng ta kéo ngươi lên” — bởi vì Vô Mẫn Quân cho rằng mật đạo kia vẫn không nên để người khác biết, cho nên chúng ta cầm theo một  sợi dây dài tới, một đầu buộ ở trên cây, chuẩn bị kéo hắn lên như vậy.

Vô Mẫn Quân lại dùng tay ngăn ta lại, chỉ vào hắn: “ Thả ngươi ra? Ngươi bất kính với bản cung như thế, nói thả là thả, chẳng phải là Tây Ương Quốc ta dễ bị bắt nạt sao ?”

Ta: “…”

Sau khi đã hại người ta mà còn làm ra vẻ như vậy….

Ta không nói gì nhìn Vô Mẫn Quân, Vô Mẫn Quân lại cười cười với ta, sau đó tiếng nói của Ngô Ung truyền đến: “Không, không, không, ta có thể nói cho các ngươi chuyện cơ mật của Bắc Xương Quốc…”

Ta choáng váng, vừa định nói, Vô Mẫn Quân lại lạnh lùng nói: “Ý của ngươi là gì? Nghi ngờ trình độ của Tây Ương Quốc chúng ta sao? Các ngươi còn có bí mật gì mà chúng ta không biết chứ?”

Ta: “…”

Vô Mẫn Quân tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Đúng, ta nói giản lược sơ một chút, đại khái là gian tế ở trong triều đình Bắc Xương Quốc các ngươi có hơn hai mươi người… Bên người Bắc đế còn có năm sáu người…”

Ngô Ung: “…  Hàng năm phụ hoàng ta chỉ có hai người hầu hạ bên cạnh …”

Ta: “…phụt.”

Vô Mẫn Quân: “…”

“Không phải chỉ ở bên ngoài thôi sao?! Còn những kẻ ở một nơi bí mật gần đó thì sao!?” Vô Mẫn Quân thẹn quá hóa giận, “ Hừ, ngươi lại coi thường trình độ  của Tây Ương Quốc chúng ta sao, được rồi, ngươi liền tiếp tục ở trong này đợi đi.”

Ngô Ung gục ngã: “Aaa–!!!”

Ta nghe không nổi nữa, đẩy Vô Mẫn Quân: “Đừng bắt nạt hắn nữa…”

Vô Mẫn Quân bị ta đẩy như vậy, trực tiếp trượt một cái, rơi vào trong mật thất…

Ta: “…”

Vô Mẫn Quân: “…”

Ngô Ung: “…”

Ngô Ung: “?”

Bầu không khí ngưng đọng… Ta nhìn hai tay mình, quả thực muốn đem chúng nó chém… Ừ, dù sao cũng là của Vô Mẫn Quân…

Bỗng nhiên, ta nghe thấy Vô Mẫn Quân khụ một tiếng, nghiêm mặt nói: “Được rồi, vì bảo đảm ngươi không nói lời nào, ta tự mình tiến vào nghe ngươi muốn nói cho chúng ta biết cái gì — ta đã có thành ý, ngươi cũng phải có thành ý mới được.”

Ta: “…”

Vậy cũng nói được…

Ngô Ung khẳng định không thể nghĩ ra được nguyên nhân Vô Mẫn Quân đi xuống mật thất là do ta đẩy như vậy, vì thế nói: “Được được được, ta nhất định sẽ nói hết — phụ hoàng ta tuổi tác đã cao, hy vọng có thể đánh hạ ít nhất một tòa thành của Tây Ương quốc, vì thế cùng tướng lĩnh nơi thành Bắc Hà của các ngươi, gọi là Đỗ gì đó…”

Vô Mẫn Quân không kiên nhẫn nói: “Đỗ Kỳ Nham đúng không.”

“Ừđúng, Đỗ Kỳ Nham… Lấy số bạc lớn hối lộ hắn, để thời điểm Bắc Xương Quốc tấn công Tây Ương Quốc, để cho hắn trực tiếp để cho bọn ta tiến vào, sau đó hắn có thể giả chết…” Ngô Ung nói, sau đó dường như sợ Vô Mẫn Quân không tin, “Chuyện này có nguyên nhân! Đỗ Kỳ Nham thích một nữ nhi của một tên quan tép riu ở vùng biên giới Bắc Xương quốc chúng ta, nhưng do quan hệ giữa hai quốc gia chúng ta không tốt, phụ thân đối phương không cho, cho nên vì mỹ nhân, hắn mới như vậy! Phụ hoàng ta nói, chờ mọi chuyện thành, hắn là có thể giả chết vụng trộm về quê sống với đối phương, mà lúc đấy thì hắn vẫn là trung thần hăng hái chiến đấu của Tây Ương.”

Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Ồ. nói tiếp đi.”

Ta ngồi ở ngoài, nghĩ rằng, khó trách lúc trước Vô Mẫn Quân thường hay thư từ tới Hà thành thường xuyên, hóa ra là vì vậy.

Nhưng Vô Mẫn Quân lại giống như không hề ngạc nhiên, tại sao lại như vậy?

Ngô Ung nghĩ nghĩ, tiếp tục nói: “Cha ta quyết định tiến công vào cuối tháng, bởi vì khi đó Tây Ương quốc lúc đó cử hành hội hoa đón xuân về, đến lúc đó mọi người đều tụ tập cùng một chỗ, ngày đêm không nghỉ, binh lính cũng khẳng định sẽ rất mỏi mệt…”

Vô Mẫn Quân gật đầu: “Thật ra rất có thể.”

Ngô Ung tiếp tục nói: “Hơn nữa…”

Vô Mẫn Quân ngắt lời hắn: “Không cần hơn nữa đâu, kỳ thật những chuyện này Tây hoàng đều đã biết, có phải hay không Tây hoàng?”

Ta: “Hử? À… đúng vậy!”

Ngô Ung: “…”

Vô Mẫn Quân không kiên nhẫn nói: “Không có gì bí mật hơn nữa sao?”

Ngô Ung khúm núm nói: “Ta cũng không biết… Phụ hoàng không thích ta lắm…”

Vô Mẫn Quân xùy nói: “Ngươi như vậy, nếu là con ta, ta cũng sẽ không thích.”

Ngô Ung: “…”

Ta: “…”

Sau đó Vô Mẫn Quân dùng tay đánh ngất Ngô Ung.

Ta: “… Ngươi sao lại?”

Vô Mẫn Quân dùng dây thừng cột người Ngô Ung lại, kêu ta: “Kéo hắn lên trước đi.”

Ta cố sức kéo Ngô Ung lên, bản thân Vô Mẫn Quân lại vừa tự mình thi triển khinh công, vừa vất vả kéo dây thừng lên.

Ta khó hiểu nói: “Ngươi muốn làm gì?”

Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Vốn có thể thả hắn đi, nhưng hiện tại không cần thiết, nhưng để cho hắn ở đây cũng quá chua xót, mang hắn giam lỏng ở bên ngoài đi, ít nhất cuộc sống thoải mái chút.”

“…” Khóe miệng ta giật giật, “Ta thay Ngô Ung cám ơn ngươi…”

Ta cùng Vô Mẫn Quân tìm nửa ngày, cuối cùng phát hiện một chỗ có vẻ thích hợp với Ngô Ung — lãnh cung.

Hiện ở trong này không có người, yên yên tĩnh tĩnh , giam Ngô Ung ở trong này, lại phái vài người trông coi, đúng hạn đưa cơm, cũng không tồi.

Chẳng qua ta nghĩ rằng Ngô Ung tựa hồ vẫn cho rằng ta — tức Vô Mẫn Quân, là kẻ đoạn tay áo, lần trước còn khúm núm như vậy khiến cho hắn mất đi cơ hội về nước, lần này tỉnh lại phát hiện bản thân bị giam ở lãnh cung của Vô Mẫn Quân, không chừng sẽ hỏng mất.

Nhưng… lại nói, cho dù là lần đầu tiên Vô Mẫn Quân quăng hắn vào mật thất, hay là sau  ta tính thả hắn đi kết quả lại không thả, hay là vừa rồi ta và Vô Mẫn Quân tính cho hắn đi, kết quả lại tiếp tục giam lỏng… hình như mỗi một lần đều là hắn tự tìm đến…

Hắn nên an phận một chút, động tác bớt đi, nói bớt đi, không phải không có việc gì sao…

Ta cùng Vô Mẫn Quân trở về Chưởng Kiền điện, ta nhịn không được hỏi: “Ngươi tính xử lý hắn như thế nào?”

Vô Mẫn Quân liếc ta một cái: “Ai? Ngô Ung? Trước tiên cứ giam hắn đi.”

“Không phải, là Đỗ Kỳ Nham.” Ta lúng túng nói “Hắn dám thông đồng với người của Bắc Xương quốc…”

Đỗ Kỳ Nham thì ta cũng thoáng biết một chút, xem như là một mãnh tướng của Tây Ương quốc đi, còn tự mình bảo vệ phía tây, theo lý thuyết nên trung thành và tận tâm chứ, ai biết lại vì một nữ tử… Ai, khó trách nói anh hùng khó qua ải mỹ nhân.

Vô Mẫn Quân cười: “Ừ… sau khi mọi chuyện hoàn thành, khen ngợi hắn thật tốt một chút đi.”

“?” Ta khó hiểu nhìn Vô Mẫn Quân, cho rằng hắn bị kích thích đến điên rồi.

Vô Mẫn Quân nhìn ta, nói: “Kỳ thật hành vi lần này của Đỗ Kỳ Nham — bao gồm ái mộ một cô nương nước láng giềng ban đầu, đều là ý của ta. Hắn nói với ta, có một vị cô nương té xỉu trước cửa nhà hắn, hắn phái người đi thăm dò, phát hiện là một nữ nhi của tiểu quan ở Bắc Xương Quốc, viết thư hỏi ta làm sao bây giờ, ta trực tiếp bảo hắn giả bộ như nhất kiến chung tình với đối phương, khó có thể tự kềm chế, nếu đối phương nói phụ thân không đồng ý, liền toát ra ý tứ nguyện ý vì nàng phản quốc, đến lúc đó kẻ đứng đằng sau khẳng định sẽ trồi lên khỏi mặt nước, đến nói chuyện với hắn — nếu ta không đoán lầm hẳn là chính là Bắc đế. Nếu là như vậy, liền làm bộ giãy giụa do dự, cuối cùng làm ra vẻ giãy dụa đáp ứng.”

Ta: “…”

Vô Mẫn Quân tiếp tục nói: “Sau này ta đoán đến mấy loại khả năng, Bắc đế có thể sẽ để Đỗ Kỳ Nham trở thành bộ hạ của hắn – nhưng loại khả năng này có vẻ nhỏ, dù sao nếu Đỗ Kỳ Nham làm phảntrước khi lâm trận, hắn sẽ thảm. Cho nên Bắc đế có thể để cho Đỗ Kỳ Nham giả chết.

“Nếu thật sự là như vậy, ta bảo Đỗ Kỳ Nham đồng ý, lại nói với hắn đưa binh lính Bắc Xương quốc tới chỗ rừng cây gần đấy nghỉ ngơi, ban ngày bọn họ thừa dịp mọi người vui chơi ngày đêm mà xuất binh, cho nên bên đem cần phải được nghỉ ngơi. Bên cạnh Hà thành có một rừng cây lớn có thể chứ được cả vạn người.”

“Nếu thời tiết tốt, nửa đêm vụng trộm phóng hỏa khiến toàn bộ chết cháy, nếu trời không toại nguyện ý người mà mưa thì dẫn bọn hắn tới ngọn núi bên cạnh, nửa đêm đảy đá xuống núi, mượng lức của mưa giết chết toàn bộ.”

Vô Mẫn Quân rốt cuộc nói xong, cười khanh khách nhìn ta: “Ngươi cảm thấy thế nào?”

Ta: “…”

Ta cảm thấy thế nào ư?!

Ta cảm thấy ta không còn lời nào để nói…

4 responses »

  1. hhd says:

    quá âm hiểm, biết là phải vậy nhưng vẫn thấy anh này ghê ghê
    cảm ơn bạn nhiều nha

  2. Quân ca quá nham hiểm!

  3. Nga ngo says:

    Truyện này hài thật, cảm ơn bạn đã làm bộ này

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s