Ta vẫn không nói gì.

Ngô Ung đại khái vẫn cong khóe miệng, mặt có chút cứng ngắc, vì thế xấu hổ để cho mặt mình khôi phục lại bình thường, khụ một tiếng: “Tây Hoàng… ?”

Ta giả vờ nói: “A… ? Ừm, trẫm vừa mới xuất thần chút… Ngươi chính là… Ngô Ung? Sứ giả của Bắc Xương quốc ?”

Ngô Ung thấy ta đáp lại hắn, lại tà tà cười: “Đúng vậy.”

Ta chịu không nổi khuôn mặt cười đầy mị hoặc, quyến rũ kia của hắn, đỡ lấy cái trán: “Khụ, đầu trẫm có chút đau… … Ngươi, ngươi có chuyện gì muốn nói sao? Không có việc gì trước hết… lui ra.”

“A?” Ngô Ung lại có chút xấu hổ, nói “Cũng không có gì… Chẳng qua phụ hoàng… Không, Bắc đế để ta đến chúc mừng ngài, cũng mang đến rất nhiều lễ vật…”

Ta ngắt lời hắn: “Được ta đã biết, lễ quan đã bẩm báo từng cái cho ta này rồi, thay ta vấn an Bắc đế. Ngươi lui ra đi.”

Ngô Ung: “Tây Hoàng…”

“Câm miệng, đừng nói nữa, lui ra, lập tức.”

Ngô Ung: “…”

“Vâng, Tây Hoàng…”

Ngô Ung vô cùng xấu hổ rời khỏi ngự thư phòng, ta chống đầu ngồi ở ghế trên, vừa tự hỏi Ngô Ung đã xảy ra biến cố gì, vừa chờ Vô Mẫn Quân nhảy xuống dưới.

Nhưng mà đợi nửa ngày cũng chẳng thấy hắn có ý nhảy xuống, ta khó hiểu, nhỏ giọng nói: “Vô Mẫn Quân? Vô Mẫn Quân? Mau xuống đây!”

Vô Mẫn Quân không phản ứng.

“? ? ?” Ta càng thêm khó hiểu, nhịn không được phi thân nhảy lên trên xà ngang, kết quả lại phát hiện Vô Mẫn Quân đang ghé vào mặt trên, cười đến gập cả thắt lưng.

Ta: “…”

“Cười gì mà cười! ! !” Ta phát điên “Hay lắm sao mà cười? !”

Cẩn thận hồi tưởng lại một chút, ta bừng tỉnh đại ngộ: “Ta đã biết! Đều là do ngươi, đều là do ngươi nói ngươi thích bị người đối đãi thô bạo, mới làm hại Ngô Ung biến thành như vậy … ! Ngươi còn dám cười!”

Vô Mẫn Quân rốt cục tạm thời ngưng cười, lau lau nước mắt ở khóe mắt, nói: “Ta khi đó cũng không nghĩ tới sẽ có hậu quả như vậy, thật sự là thu hoạch ngoài ý muốn, ha ha ha ha… Ngươi bây giờ còn nghĩ muốn đem hắn kéo về làm Phò mã của ngươi hay không?”

“…”

“Đương nhiên không muốn!” Ta phẫn nộ nói.

Vô Mẫn Quân cười to: “Cũng đúng, nhìn bộ dáng ghét bỏ vừa rồi của ngươi … Ha ha ha ha.”

Ta xấu hổ vạn phần: “Được rồi, đừng cười nữa, còn không phải là đều do ngươi… Xuống đi.”

Vô Mẫn Quân gật gật đầu, cố sức ngồi thẳng người lại, hai người chúng ta nhẹ nhàng nhảy xuống dưới đất, ta theo cửa chính rời đi, Vô Mẫn Quân theo cửa sổ bên kia rời đi, sau đó hai người gặp nhau ở phía sau ngự thư phòng.

Sau khi hai chúng ta gặp lại nhau, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, bộ dáng nhàn nhã thong thả bước, giống như là hoàng đế cùng Trường Nghi công chúa đang đi dạo ở trong cung để tăng thêm tình cảm, chẳng qua nếu thật sự có người đến, nhất định có thể phát hiện thần sắc của hai chúng ta khác nhau rất lớn.

Khóe miệng Vô Mẫn Quân vẫn còn giật giật, hiển nhiên đang nín cười, ta khụ một tiếng, nghiêm mặt lại, không muốn nhìn hắn.

Một lát sau, ta nhịn không được nói: “Ngươi cười đủ chưa… nếu cứ cười nữa sẽ khiến cho mặt ta xuất hiện nhiều nếp nhăn…”

Vô Mẫn Quân “Phụt” một tiếng: “Ta sẽ cố nhịn…”

Nói là nói như vậy, nhưng lại càng không ngừng cười…

Ta mặc kệ, tiếp tục cùng hắn đi về phía trước, Vô Mẫn Quân bỗng nhiên nói: “Mau, ngươi mau trốn đi.”

Ta khó hiểu, nhìn theo tầm mắt của Vô Mẫn Quân, phát hiện Ngô Ung đang lén lút nhìn đông nhìn tây bước tới đây, hắn chưa phát hiện ra chúng ta, nhưng chúng ta đã phát hiện ra hắn, thời gian ngắn như vậy mà hắn đã thay bộ quần áo khác – một bộ xiêm y bằng da màu đen.

Trời đang nóng bức, hắn cũng thật là…

Ta không biết nên nói gì, chỉ có thể bất đắc dĩ theo sự thúc giục của Vô Mẫn Quân, nhảy lên một trên một nhánh cây, sau khi Vô Mẫn Quân ôm bụng cố gắng nhịn cười xong, điều chỉnh lại biểu tình cho thật tốt, làm bộ như lơ đãng đi về phía bên kia.

Không cần mất nhiều thời gian, Ngô Ung liền phát hiện ra hắn, vui mừng kinh ngạc nói: “Trường Nghi công chúa!”

Vô Mẫn Quân ra vẻ kinh ngạc: “Ngô Ung?”

Ngô Ung thật cao hứng: “Nàng vẫn còn nhớ rõ ta sao!”

Vô Mẫn Quân: “Ừm… Ngươi vì sao… biến thành như vậy?”

Ngô Ung lại khụ một tiếng, bên hông hắn quấn một sợi đai lưng thoạt nhìn cũng làm làm bằng da, khi hắn giơ tay cởi ra thi fmới thấy được hóa ra đó chính là đai lưng cải trang —— roi da…

Ta: “…”

Vô Mẫn Quân: “…”

Ngô Ung không nhận ra không khí xung quanh có chút ngừng lại, mà trịnh trọng rồi lại trịnh trọng cầm một đầu roi da cuốn vào bàn tay mình rồi vung lên không trung!

Một cành hoa nhỏ trên cao vừa mới mọc lập tức bị quất rụng xuống.

Ngô Ung nhìn hắn tà mị cười: “Thế nào, Trường Nghi công chúa, nàng nhìn có vừa lòng không?”

Vô Mẫn Quân: “…”

Ta: “…”

Lúc này đổi lại là Vô Mẫn Quân đứng trực diện với Ngô Ung, ta ở một bên quan sát, rốt cục ta hiểu được vì sao Vô Mẫn Quân lại cười khoa trương như vậy, hóa ra thật sự… rất buồn cười … …

Ta ghé vào trên cành cây, hai chân hai tay ôm chặt lấy cành cây, cười không thể dừng lại, nhất là nhìn thấy mặt Vô Mẫn Quân tựa như đần ra, ta lại cười đến hết hơi.

Thật lâu không có tiếng đáp lại, Ngô Ung lại có chút xấu hổ: “Trường Nghi công chúa, không phải nàng thích nhất là bị người ta quất hay sao?”

Vô Mẫn Quân: “… Đúng vậy.”

Ngô Ung cười ha ha: “Ta có thể thỏa mãn nàng! Đến thử xem đi, đêm nay…”

Vô Mẫn Quân cắt ngang lời hắn: “Đưa roi da trên tay ngươi cho ta mượn nhìn xem một chút.”

Ngô Ung: “?”

Hắn nghi hoặc đưa roi da ra, Vô Mẫn Quân tiếp nhận, tinh tế đánh giá một phen, nói: “Thực mềm mại, còn có cả cạnh sắc? Nếu đánh nhất định rất thoải mái.”

Ngô Ung lộ ra thần sắc bội phục: “Trường Nghi công chúa quả nhiên là người trong nghề…”

Ta: “…”

Đây là trong nghề nào…..

Vô Mẫn Quân khiêm tốn cười: “Không dám, không dám. À, ngươi đi theo ta, nơi này lập tức sẽ có thị vệ đến tuần tra, ta biết có nơi rất vắng vẻ không một bóng người.”

Ngô Ung mừng rỡ: “Được, được.”

Vô Mẫn Quân nhếch miệng một cái về phía hắn, tay phải vung roi uốn éo đi trước, Ngô Ung cao hứng phấn chấn đi theo sau.

Ta: “…”

Vô Mẫn Quân chết tiệt…

Ta vụng trộm nhảy từ thân cây này sang thân cây khác, một đường đi theo hai người bọn hắn, mới phát hiện hóa ra Vô Mẫn Quân đưa Ngô Ung đến hồ nước trong rừng gần đó.

Nơi này quả thực không có người, nhưng… Có chút nguy hiểm …

Ta nghĩ lại chuyện đã xảy ra trước đó không lâu, trong lòng không khỏi có chút sợ hãi.

Đến hồ nước ở trong rừng, quả thật là một bóng người cũng không có, Vô Mẫn Quân bỗng nhiên xoay người lại, nói với Ngô Ung: “Cởi quần áo ra.”

Ta: “…”

Ngô Ung có chút thẹn thùng: “Nhanh như vậy?”

Vô Mẫn Quân không kiên nhẫn nói: “Bảo ngươi cởi thì cởi đi.”

Ngô Ung nói: “Được.”

Sau đó quả nhiên hắn cởi quần áo ra, cái khiến ta không thể nói gì là hóa ra toàn bộ quần áo trên người hắn chỉ là một bộ quần áo da dính sát người kia.

Rốt cuộc là ai nghĩ cách hại hoàng tử Bắc Xương quốc như vậy…

Ngô Ung vo tròn quần áo vừa cởi ra, có chút thẹn thùng nhìn về phía Vô Mẫn Quân, Vô Mẫn Quân lại không nói hai lời, vung roi da lên tạo thành tiếng xé gió trong không trung, không chút lưu tình vụt về phía Ngô Ung!

Ngô Ung hoảng sợ, tránh né không kịp, lưng bị một roi hung hăng vụt lên, đau đến mức gào ta: “Trường Nghi công chúa! Nàng làm cái gì vậy… !”

Vô Mẫn Quân cười tủm tỉm nhìn hắn: “Ngươi không biết ta rất trinh tiết sao? Ta chỉ thích bị Vô Mẫn Quân đánh!” =))

Ta: “…”

“Về phần ngươi thì…” Vô Mẫn Quân cười như không cười nhìn hắn “Ta liền cố mà đánh ngươi vài roi cũng được.”

Ngô Ung khóc không ra nước mắt: “Ta, ta không thích…”

Vô Mẫn Quân: “À, ngươi không thích sao. Cũng không liên quan tới ta, ta thích”

Nói xong, lại muốn vụt một roi tới, Ngô Ung gào một tiếng như quỷ kêu, bỏ chạy, ta bỗng cảm thấy nơi đó có chút quen thuộc ——

Ngay sau đó, bỗng nhiên truyền đến thanh ầm vang, cánh cửa thép mật thất quen thuộc kia cứ như vậy bị Ngô Ung mở ra, sau đó cả người Ngô Ung thẳng tắp rơi xuống mật thất…

Cánh cửa thép lập tức khép lại, mọi thứ trở lại yên tĩnh.

Vô Mẫn Quân ném roi da đi, hai tay chống nạnh: “Ha ha ha ha…”

Ta: “…”

Ta chịu không nổi bèn nhảy xuống, đứng ở bên cạnh Vô Mẫn Quân, nhìn hai cánh cửa thép kia: “Ngươi, ngươi cũng quá… Ngay từ đầu ngươi đã có ý này?”

Vô Mẫn Quân lười biếng nói: “Trước thì không, chẳng qua sau khi hắn rút roi ra, ta liền  quyết định như vậy.”

Ngô Ung… Ai bảo ngươi đang yên lành lại đi chọc Vô Mẫn Quân, ta ở trong lòng lặng lẽ thở dài, bỗng nhiên lại nhận thấy không thích hợp, vì thế khiển trách nhìn Vô Mẫn Quân: “Không đúng, còn không phải bởi vì ngươi lầm đạo hắn…”

Vô Mẫn Quân không để ý tới ta, sờ sờ cằm: “Trước hết cứ để cho hắn ở trong này đi.”

Ta nói: “Vậy sao được! Hai nước có giao chiến, sứ giả cũng phải bình yên vô sự, huống hồ Tây Ương quốc cùng Bắc Xương quốc bây giờ còn trong trạng thái giả mù sa mưa.”

Vô Mẫn Quân nói: “Ta biết. Dù sao cứ để sau khi hôn lễ kết thúc mới để hắn quay lại, bây giờ cứ nói với bọn hạ nhân của hắn rằng vì hắn rất được Tây Hoàng thích cho nên được lưu lại trong cung —— dù sao trong khoảng thời gian này, ta cũng không muốn nhìn thấy hắn.”

Ta lo lắng nói: “Hắn ở bên trong có thể bị chết đói hay không?”

Vô Mẫn Quân nghĩ nghĩ nói: “Ngươi cứ đúng giờ quăng chút thức ăn xuống cho hắn là được.”

“Vì sao là ta… Ngươi làm đi!” Ta phẫn uất.

Vô Mẫn Quân liếc ta: “Nữ nhân trở mặt thật đúng là nhanh, lúc trước không phải người còn rất thích hắn sao.”

Ta rơi lệ: “Ngươi còn nói, nếu không bởi vì ngươi, hắn cũng sẽ không biến thành đức hạnh quỷ này.”

Vô Mẫn Quân khinh thường nói: “Rõ ràng là phụ thân hắn và hắn có vấn đề, quả thực không có đầu óc.”

Ta nghĩ nghĩ, cảm thấy hắn nói cũng đúng, chỉ có thể thở dài một tiếng: “Phụ hoàng hắn khẳng định đã đối với hắn không tốt, bằng không làm sao lại phải đi làm tiên phong như vậy, ai.”

Vô Mẫn Quân nhếch nhếch khóe miệng: “Lại còn là loại ‘Tiên phong’ kì dị này nữa.”

Hai người chúng ta đi ra ngoài, trong tay Vô Mẫn Quân vẫn còn cầm cái roi kia, ta nhìn cái roi kia vuets lên một cái lại vút lên một cái lại nghĩ đến bộ dáng tàn nhẫn quất Ngô Ung vừa rồi của Vô Mẫn Quân, không khỏi có chút lo lắng: “Ngươi mang theo roi da này để làm gì?”

Vô Mẫn Quân liếc xéo ta một cái, nói: ” Chẳng lẽ lại mặc kệ sao…cũng không vể vứt lung tung.”

Ta yên lòng: “Nói cũng đúng.”

Vô Mẫn Quân nhìn ta cười cười: “Ngươi lo lắng vớ vẩn cái gì?”

Ta ngập ngừng nói: “Kỳ thật cũng không có gì, chẳng qua… Ta bỗng nhiên nghĩ đến những vết thương trên người ngươi, không biết ngươi có thật sự có sở thích này không…”

Vô Mẫn Quân: “…”

“Yên tâm, không có.” Hắn thản nhiên nói.

Ta biết là bởi vì ta nhắc tới vết thương của hắn, cho nên hắn có chút không vui, vì thế nói lảng sang chuyện khác: “Sứ giả của Nam Văn quốc cũng sắp tới, không biết sẽ là ai.”

Vô Mẫn Quân nghĩ nghĩ, nói: “Ta đại khái đoán được, có thể là Lưu Lương.”

“Lưu Lương?” Ta nghi hoặc “Tên này có chút kỳ quái, hơn nữa sao lại có vì sao lại cảm thấy quen tai? A! Lưu Thiện…”

Vô Mẫn Quân cười cười: “Tên có chút giống, nhưng cũng không có quan hệ gì, hắn là con của Thái phó Nam Văn quốc.”

Ta nghi hoặc hỏi: “Thật không?”

Vô Mẫn Quân cũng không trả lời lại, chỉ lắc lắc đầu đi thẳng về phía trước.

Sau đó không bao lâu ta liền gặp được Lưu Lương, người này diện mạo bình thường, thân thủ bình thường, thái độ cũng bình thường, chắc cũng không có gì chỗ gì đáng giá khiến cho người ta dò xét hơn…Đại khái chắc là trùng hợp thôi.

Đương nhiên, kỳ thật ta cũng không có sức lực gì đi quản người khác, bởi vì hôn sự này của ta và Vô Mẫn Quân đã khiến cho oanh động tứ quốc, lửa sém lông mày.

***

Ngày đại hôn hôm đó, việc phải làm vô cùng nhiều, ví dụ như hành lễđủ loại , đi Thái Miếu, tế trời, sắc phong… những chuyện rối loạn thành một đống nhưng bởi vì về cơ bản ta đều là đần độn vượt qua, cho nên cũng không nhớ rõ ràng lắm.

Lại thấy Vô Mẫn Quân, hai mắt hắn đục ngầu, thần thái lờ đờ, tư thế thả lỏng, hiển nhiên còn đần độn hơn so với ta.

Việc này nối tiếp việc kia qua đi, cho tới nửa đêm, rốt cục, chúng ta…

Vào động phòng.

Nói tới đây, ta không thể không đề cập đến một chút đến lúc trước khi ta còn… lúc ta chưa trở thành Vô Mẫn Quân, bản thân là một người ham học hỏi, về việc động phòng thành thân, ta cũng nghe không ít.

Từ nghe nhiều nhất chính là “Bị chảy máu đỏ”, nhưng cái từ này đến tột cùng là có ý gì, ta hoàn toàn không biết, ta chỉ biết là, chỉ cần qua bị chảy máu đỏ, như vậy hai người được coi là đã trở thành vợ chồng chân chính.

Thân là… chú rể, ta và Vô Mẫn Quân song song tiến vào động phòng, uống qua rượu giao bôi, những nghi thức khác ũng đã làm xong, chỉ còn lại hai người chúng ta—— ta không biết nên cảm tạ Vô Mẫn Quân là hoàng đế, là hoàng đế vốn chẳng bình dị gần gũi gì, bởi vì nghe trong dân gian nói đều có tục trêu chọc cô dâu chú rể, nếu thực sự có người đến trêu chọc cô dâu chú rể, ta nhất định cầm chén rượu trong tay hắt vào mặt hắn.

Bản thân Vô Mẫn Quân lại thực bình thản, nói với ta: “Mau lại đây, trước giúp ta tháo mũ phượng xuống.”

Trong lòng ta có chút khẩn trương, nói: “Tự mình tháo xuống đi!”

Vô Mẫn Quân: “… nếu ta có thể tự mình tháo xuống, còn muốn ngươi giúp sao… Chính ngươi lại đây mà xem.”

Ta khẩn trương đến phía sau hắn, vừa cúi đầu thấy quả nhiên, sau mũ phượng còn có một nắm tóc giả được ghim cố định bởi rất nhiều cây trâm. Ta hoảng sợ, cái này quả thật phiền toái hơn mũ miện của ta rất nhiều. Vì thế nên đành phải kiên nhẫn giúp hắn cởi từng cái trâm xuống, nói: ” Khi ngươi đi đường có phải rất cẩn thận hay không? Nếu mà đâm vào da, nhất định rất đau.”

Vô Mẫn Quân tức giận nói: “Ngươi còn biết sao… Ta thật sự là cho tới bây giờ cũng không nghờ tới, khi ta thành thân không phải là mang mũ miện mà là mang mũ phượng … Hừ… Ta đây là thay ngươi chịu tội.”

Ta xấu hổ nói: “Kỳ thật, cho dù là ta thành thân, cũng không có khả năng mang mũ phượng —— ta làm sao có thể gả cho hoàng đế được?”

Vô Mẫn Quân nghĩ nghĩ, nói: “Nói cũng đúng… Dù sao, tuổi Bắc đế đã lớn, có lẽ có thể miễn cưỡng thu nhận ngươi.”

Ta không chút do dự chọc cây trâm vào đầu hắn.

Vô Mẫn Quân: “…”

“Đây là đầu của ngươi!”

Ta hung tợn nói: “Hiện tại là của ngươi !”

Hai người chúng ta cãi nhau ầm ĩ đem mũ phượng tháo xuống, lại cởi bỏ áo khoác rất nặng, hai người đều chỉ mặc sa mỏng, đối mặt nhìn nhau, ta sẽ bỗng nhiên có chút ngượng ngùng: “Vô Mẫn Quân…”

Vô Mẫn Quân còn đang lấy tay cào cào mái tóc tán loạn, cũng không ngẩng đầu lên nói: “Gì?”

Ta càng thêm xấu hổ: “Ngươi… Ngươi hẳn là trải qua không ít về chuyện phòng the chứ?”

“…”

Vô Mẫn Quân khó hiểu hỏi: “Cái gì mà gọi là trải qua không ít chuyện phòng the? Dùng cái từ lộn xộn… gì chứ?”

Ta nói: “Nếu chúng ta muốn động phòng…”

Vô Mẫn Quân nói: “Ừm, yên tâm, ta có hơi biết, có thể dạy ngươi.”

Ta hốt hoảng: “Không phải nói về việc này!”

Còn hơi biết… Ta hoài nghi hắn căn bản chính là tinh thông!

“Vậy thì là cái gì?” Vô Mẫn Quân nhíu mày.

“Chính là…” Ta càng tỏ ra ngượng ngùng “Kỳ thật, à, trước kia ta cũng xem qua không ít, à, sách vở. Nhưng ta biết,khi nam nữ thành thân, là phải ‘chảy máu đỏ’, hơn nữa, đều là do chủ rể là chủ đạo … Ta, ta không có kinh nghiệm gì.”

Vô Mẫn Quân: “…”

Chúng ta nhìn nhau,  mặt Vô Mẫn Quân không chút thay đổi, trong lòng ta không yên: “Dù sao, ngươi kinh nghiệm phong phú, có thể nói cho ta biết…”

Vô Mẫn Quân: “Ha ha ha ha ha ha!”

Ta: “…”

“Cười cái gì a!” Ta phát điên.

Vô Mẫn Quân hưng phấn nói: ” ‘Bị chảy máu đỏ’ ? ! Ngươi có lầm hay không… Ngươi chính là lo lắng việc này? Khụ… Ta hỏi ngươi, ngươi có biết việc trên giường của nam nữ đến tột cùng là thế nào không?”

Ta lắc đầu: “Ta làm sao có thể biết…”

Vô Mẫn Quân sờ sờ cằm nói: “Kỳ thật rất đơn giản, chính là hai người chúng ta ở trong chăn lăn qua lăn lại, hơn nữa chỉ dùng một chiếc chăn.”

Sau đó hắn chỉ vào chiếc chăn đã được chuẩn bị sẵn: “Ngươi xem, chăn này không phải màu đỏ sao.”

Ta ngẩn người, nói: “Hóa ra là như thế này…”

Bất quá lại có điểm khó hiểu: “Vì sao phải lăn qua lăn lại? Còn muốn dùng chăn? Không nóng sao?”

Vô Mẫn Quân nghiêm mặt nói: “Là quy củ do lão tổ tông truyền lại, cũng không có nguyên nhân gì… Đại khái cũng là để cho may mắn đi.”

Ta gật gật đầu: “Cũng đúng… nhưng mà nếu làm như vậy, sau sẽ có trẻ con sao?”

Vô Mẫn Quân: “…”

“?” Ta trừng mắt nhìn Vô Mẫn Quân.

Sắc mặt Vô Mẫn Quân vô cùng khó coi, thanh sắc cũng thay đổi: “Cũng không rõ ràng là thế, cũng có thể…”

Ta có điểm kinh ngạc: “Vậy làm sao bây giờ, chúng ta cũng không thể có con được.”

Vô Mẫn Quân rốt cục nhịn không được, một mình ôm chăn ở trên giường vừa lăn qua lăn lại, vừa cười ha ha.

Ta: “…”

Tuy rằng không biết vì sao Vô Mẫn Quân lại cười, nhưng ta còn có chút lo lắng: “Ngươi cười cái gì… Ngươi, sao ngươi lại ôm chăn lăn đi lăn lại một mình…”

Ta, ta có nên gia nhập không …

Vô Mẫn Quân rốt cục ngừng cười, lau nước mắt, yên lặng nhìn ta: “Vân Kiểu, ta nói với ngươi chuyện này.”

“?”

“Những điều ta vừa mới nói, tất cả đều là giả.”

“… … … …”

Thấy trán nổi đầy gân xanh, Vô Mẫn Quân vội vàng nói: “Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, ngươi không cần miệt mài theo đuổi tìm hiểu, dù sao nếu muốn chứng minh ngươi là một cô nương trong sạch nhất định phải…”

Hắn vươn tay tìm tìm ở dưới chăn, lấy ra một mảnh vải màu trắng: “Trên mảnh vải này cần phải có máu.”

Ta rất nghi hoặc: “Cái này là để dùng khi đến tháng sao?”

Vô Mẫn Quân: “… Không phải… Tóm lại, phải có máu. Đêm đầu tiên của nữ tử đều phải chảy máu.”

Những lời này của hắn kỳ thật không có tý thông tin gì cả, nhưng không biết như thế nào, ta bỗng nhiên đã hiểu ra không ít, hơn nữa nghĩ đến có buổi sáng lúc tỉnh lại, thân thể Vô Mẫn Quân sẽ trở nên rất kỳ quái, ta hơi hơi biết là chuyện gì xảy ra …

Ta đỏ mặt lên, đem mảnh vải kia ném vào mặt Vô Mẫn Quân: “Lưu manh!”

Vô Mẫn Quân: “…”

“Ta sao lại là lưu manh …” Hắn phỏng chừng cũng sắp điên mất.

Ta che mặt, không nói lời nào.

Vô Mẫn Quân cười rộ lên: “À, ngươi học hỏi cũng rất nhanh đấy, ừm, đúng là có tài, đúng là có tài…”

Ta: “…”

Ai muốn có tài trong phương diện này chứ!

Ta thực muốn phát điên.

Vô Mẫn Quân giơ mảnh vải màu trắng kia lên, nói: “Làm sao bây giờ, chẳng lẽ cứ như vậy? Đến lúc đó trong cung lại loạn truyền rằng Trường Nghi công chúa là một nữ tử phóng túng … Ta đây không quản được nha.”

Ta nói nhanh: “Như vậy sao được…!”

Vô Mẫn Quân cười cười, lấy ra một thanh chủy thủ—— đúng là chủy thủ mà lần trước ta đi ám sát hắn mang theo, hắn cũng thật là biến thái, đêm tân hôn mà còn mang bên người, xem ra đã sớm chuẩn bị —— nói: “Cắt tay ngươi?”

“Ta sợ đau…” Ta rụt tay về, ngập ngừng nói.

Vô Mẫn Quân thu đao về, nói: “Cắt tay của ta?”

Đó là cơ thể của ta…

“Ta sợ sẽ để lại sẹo…”

“…”

“…”

Ta cùng với Vô Mẫn Quân nhìn nhau không nói gì.

Vô Mẫn Quân bỗng nhiên đem chủy thủ quăng đi, giang hai cánh tay về phía ta: “Vậy thì rõ ràng làm thật sự đi.”

“…Cút!” Ta phát điên.

Đương nhiên, cuối cùng vẫn là cắt tay Vô Mẫn Quân —— cũng chính là tay của ta.

Theo như lời nói của Vô Mẫn Quân là như vậy: “Quên đi, vẫn nên cắt tay ngươi đi, dù sao ta cũng không sợ đau, về phần sẽ để lại sẹo… Ngươi đã gả cho ta, thì sợ gì sẹo?”

Ta trái lo phải nghĩ, cảm thấy hắn nói rất có đạo lý, vì thế ngoan ngoãn phục tùng.

Vô Mẫn Quân không chút nào nương tay rạch đầu ngón tay ta, ở trên mảnh vải trắng lưu lại một vết máu đỏ tươi, ta nhìn kinh hồn táng đảm, Vô Mẫn Quân lại giống như không có việc gì xảy ra, sau đó ta nhanh chóng thay hắn bôi thuốc, băng bó.

Sau khi xử lý xong việc này, chúng ta liền nằm ở trên giường tràn ngập màu đỏ chói mắt mà ngủ, lại nói tiếp việc này dường như rất giống chuyện đã xảy ra, dù sao thì hơn ba tháng qua chúng ta hầu như đều là cùng nhau ngủ.

Nhưng đêm nay cũng không giống lắm, ta dựa vào Vô Mẫn Quân, sau khi mơ mơ màng màng đi vào giấc ngủ, rồi nằm mơ một giấc mộng không rõ ràng.

Trong mộng ta trở về chính mình, hơn nữa tựa hồ còn trở nên xinh đẹp hơn rất nhiều, Vô Mẫn Quân cũng biến đổi lại, cả hai chúng ta không biết vì sao lại đi vào trong mật thất kiamột lần nữa, cũng uống rượu, mà cuối cùng ta cũng uống một chút rượu cuối cùng, Vô Mẫn Quân chồm dậy tiến tới cướp đoạt rượu từ miệng của ta.

Nhưng bắt đầu sau đó thì không giống nhau, ta đẩy Vô Mẫn Quân ra, nhưng không đẩy nổi.

Những chuyện về sau liền trở nên vô cùng mơ hồ, dù sao ta cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì, cũng chỉ có thể nhìn hai người đang duy trì tư thế hôn môi như hai pho tượng đá kia xuyên qua tầng sương mù.

Tuy rằng là nằm mơ, nhưng ta ngủ cũng không tệ lắm, nhưng buổi sáng tỉnh lại, ta liền thần sắc đại biến —— bởi vì ta rõ ràng cảm giác được, quần ở chỗ đó, ẩm ướt … … … … … … …

Ta liền đánh thức Vô Mẫn Quân dậy.

Vô Mẫn Quân hiển nhiên ngủ cũng rất ngon, không kiên nhẫn dụi dụi mắt: “Chuyện gì? Hôm nay có thể không cần thiết triều, ngủ đến tối nay tỉnh lại cũng được.”

Ta xấu hổ nói: “Cái kia…”

“?”

“Ngươi… hoặc là nói ta…”

“?”

“Hình như…”

“Có việc nói đi! ! !”

“Hình như đái dầm ! ! !” Ta nhắm chặt mắt lại, tim đập mạnh, lớn tiếng kêu lên.

Vô Mẫn Quân: “… … … … … … … … … … … … …”

 

5 responses »

  1. Lynn says:

    Ta chết bởi cái đôi này mất.

  2. Ngocyen says:

    Ta chet cuoi mat!

  3. vientuyen49 says:

    hắc hắc. cười té ghế… khụ…khụ

  4. Kiều Nhi đáng thương!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s