Đi trong chốc lát, Vô Mẫn Quân liền ngừng lại, sau đó buông tay ra: “Ra rồi.”

Ta cố sức mở to mắt, phát hiện chúng ta đã về tới chỗ hòn giả sơn ở bên cnahj hồ, ta nheo nheo mắt, nói: “Sao lại nhiều mật đạo mật thất như vậy…”

Vô Mẫn Quân không trả lời, mà nói: “Thái Sư.”

Ta nhìn lại, Thái Sư hóa ra đang ở phía sau chúng ta.

Thái Sư có chút lo lắng tiến lại, cũng không thèm nhìn tới ta, an ủi Vô Mẫn Quân: “Hoàng Thượng, người không có việc gì chứ?”

Ông ta nhìn chằm chằm vết thương trên đầu Vô Mẫn Quân, thần sắc phi thường lo lắng, còn có một chút nghi hoặc.

Vô Mẫn Quân lắc lắc đầu: “Không có gì.”

Thái Sư gật gật đầu, sau đó mới hiển nhiên là khách khí hỏi ta một câu: “Trường Nghi công chúa…”

Ta nói: “Không việc gì, không việc gì.”

Cảm giác này có chút kỳ diệu, trước kia Thái Sư đều đối với ta vô cùng tốt, đối với Vô Mẫn Quân ôn hoà, hiện tại rốt cục đã trở lại bình thường.

Thái Sư gật đầu, đi về phía sau hòn giả sơn mang tới hai bộ quần áo sạch để cho chúng ta, sau đó nói với Vô Mẫn Quân: “Sáng nay không thấy người lâm triều, trong lòng lão thần lo lắng, nói với bên ngoài là long thể hoàng thượng không khỏe cho nên nghỉ ngơi một ngày. Hiện tại mời Hoàng Thượng và Trường Nghi công chúa trước tiên thay xiêm y sạch sẽ, sau đó chọn chỗ không có người…”

Thái Sư biết chúng ta võ công đều không kém, dụng ý vô cùng rõ ràng, ta cùng Vô Mẫn Quân liền một trước một sau thay quần áo, lại phân công nhau hành động, cuối cùng đồng loạt vào cung điện.

Đến cung điện, ta liền chuẩn bị thu thập đồ đạc để rời đi, ta không nhịn được hỏi Vô Mẫn Quân: “Ngươi không nói cho Thái sư biết sao?”

Vô Mẫn Quân nói: “Nói với ông ta vừa phải giải thích, vừa phải để cho ông ta hiểu rõ, phiền toái, cứ tiền trảm hậu tấu cho tiện.”

“Cũng đúng…” Ta ngượng ngùng nói.

Vô Mẫn Quân cười cười: “Được rồi, mau thu dọn đi… Kỳ thật cũng chẳng có gì.”

Ta gật gật đầu: “Ừm”

Vô Mẫn Quân nhìn nhìn ta, nói: “Lại đây hôn một cái?”

“…”

“Tốt xấu gì thiếu chút nữa là thành hôn rồi.”

“…”

Bộ dạng Vô Mẫn Quân vô lại, trong lòng ta lại có một cảm giác nói không nên lời, biết hắn không phải thật sự có ý đó, nhưng cũng không bởi vì thế mà thấy thoải mái.

“Thần kinh!” Ta cười ha ha, đẩy hắn một phát.

Không đẩy không sao, đẩy một cái, đại khái là Vô Mẫn Quân không phòng bị, trực tiếp ngã xuống, ta theo bản năng muốn kéo hắn lại, kết quả cũng bị hắn lôi theo ngã xuống.

… Nói thật, ta có loại dự cảm không tốt.

“Rầm” !

Ta cùng Vô Mẫn Quân hung hăng ngã lên nhau.

Sau đó… Sau đó ta ngất đi.

Không bao lâu sau khi tỉnh lại, ta không nói hai lời trực tiếp nhìn lại phía Vô Mẫn Quân.

Quả nhiên, là khuôn mặt quen thuộc kia…

… Ông trời ơi…đây là tội nghiệt gì? ? ? ! ! !

Đổi tới đổi lui, ông có mệt hay không ——! ! !

***

Lần này Vô Mẫn Quân tỉnh lại trễ hơn so với ta, ta đen mặt ngồi dưới đất, chỉ cảm thấy trên trán đau nhói từng cơn.

Vết thương trên đầu ta vốn đã tốt hơn, cũng không đau nữa, nhưng hiện tại thì ngược lại… Vô Mẫn Quân bị ta đẩy như vậy, quả nhiên là đầu rơi máu chảy, hiện tại đến lượt ta lại phải chịu sự thống khổ của hắn …

Chẳng lẽ đây là cái gọi là tự làm tự chịu sao…

Ta khóc không ra nước mắt ngồi yên, Vô Mẫn Quân từ từ tỉnh lại, nhìn thấy ta, đầu tiên lộ ra vẻ không thể tin, sau đó bất đắc dĩ xoa xoa trán: “Sao lại đổi lại…”

“Còn không phải đều tại ngươi…” Ta ai oán nhìn hắn.

“Là ngươi đẩy ta đấy chứ…” Vô Mẫn Quân đen mặt nói.

Ta tức giận đánh hắn: “Còn không phải do ngươi đột nhiên nói cái gì mà hôn một cái! Ta… ta nghe xong, đương nhiên sẽ ngượng ngùng! Đương nhiên sẽ làm ra chuyện gì để che dấu một chút thôi!”

Vô Mẫn Quân lại cười rộ lên: “Ngượng ngùng… Ngươi đã có kinh nghiệm hai lần rồi.”

“… Ngươi không nhắc lại chuyện này không được sao? !” Ta càng thức đầu càng đau, đành phải khoát tay áo, “Quên đi quên đi, không nói … Ta đi tắm rửa một cái, lát nữa còn phải gặp Thái Sư.”

Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Ờ, ngươi đi nhanh đi, ta cũng muốn tắm rửa, còn phải nghỉ ngơi.”

“…” Rất đáng giận, rõ ràng đây là chuyện hắn nên làm…

Ta thở phì phì đứng dậy, gọi cung nữ giúp ta rửa mặt chải đầu, sau đó đi tới ngự thư phòng. Hôm nay vô cớ không lâm triều, có lẽ sẽ có nhiều phiền toái.

Quả nhiên, lúc ta đi tới ngự thư phòng, một đống quan viên to nhỏ muốn cầu kiến đã đợi từ lâu, ta đội mũ ô sa cánh thiện để che vết thương, giả vờ giả vịt tiếp bọn họ xong, liền mang đống tấu chương về Chưởng Kiền cung, đem tấu chương quăng cho Vô Mẫn Quân.

Vô Mẫn Quân đã nghỉ ngơi cả buổi chiều, lúc này thần thanh khí sảng, ta mệt tới choáng váng hồ đồ, trực tiếp lăn lên giường, ngày thứ hai lại mang chỗ tấu chương Vô Mẫn Quân đã phê duyệt vào triều.

Tất cả lại trở về giống như trước, ta với Vô Mẫn Quân dường như càng trở nên thích ứng với thân thể cùng thân phận của đối phương, ngược lại khi trở lại thân thể của mình, lại có chút không quen… Ta nghĩ nghĩ, nhịn không được cảm thấy có chút lo lắng.

Ba tháng không tính là quá dài, nếu chẳng may ba năm, ba mươi năm sau… vẫn không đổi lại được, vậy làm sao bây giờ?

Ta nói cho Vô Mẫn Quân nghe suy nghĩ này, Vô Mẫn Quân thực bình tĩnh, chỉ nói: “Yên tâm, rồi sẽ đổi lại thôi.”

… Hắn căn bản có hiểu rốt cuộc ta nói gì không.

Quên đi, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng… Ta an ủi mình.

Hôn sự đúng hẹn tới, lễ phục của ta cùng Vô Mẫn Quân đã làm xong, lúc thợ may đưa y phục tới trong cung để mặc thử, sắc mặt Vô Mẫn Quân vô cùng khó coi —— nguyên nhân là vì, thật sự là quá nặng, mũ phượng chín đỉnh kia vừa được đội lên đầu, đầu Vô Mẫn Quân lập tức bị đè xuống, đầu tiên ta cười haha, sau lập tức nhớ tới chuyện này cũng liên quan tới mình vì vậy nhanh chóng câm miệng, Quần áo trên người cũng vô cùng nặng, ta bảo Vô Mẫn Quân thử cử động cho ta xem, kết quả Vô Mẫn Quân thật bi kịch phát hiện khinh công của mình so với đứa trẻ ba tuổi còn kém hơn.

Về phần ta… kỳ thật cũng không tốt hơn, nguyên nhân… đương nhiên là tự làm tự chịu.

Bởi vì vương miện của ta cũng không nhẹ hơn chút nào, nguyên nhân là vì phải xứng đôi với cái mũ hoa lệ cực độ kia của Vô Mẫn Quân.

Mũ miện này, cả trước cả sau  là mười hai chuỗi hạt, mỗi chuỗi đều có mười hai viên ngọc ngũ sắc. Nói cách khắc, ở trên mũ gắn một trăm bốn mươi bốn viên ngọc, vốn dĩ mỗi viên đều cố gắng làm nhỏ hết mức, lần này lại cố gắng làm lớn hết mức… Trâm cài ngang mũ cũng cố ý dùng điền ngọc cựa kỳ trân quý, tuy rất đẹp nhưng một cây lớn như vậy nặng vô cùng. Cuối cùng, tai trái tai phải còn đeo thêm hai viên ngọc mỗi bên nữa, viên màu vàng rất to, viên màu trắng thì nhỏ hơn nhưng cho dù lớn nhỏ thì đều khiến lỗ tai người ta đau đớn.

Tóm lại, sau khi cười nhạo Vô Mẫn Quân, đội mũ miện lên, ta cũng bị đè tới mức không ngẩng được đầu lên giống hắn. Lúc này, đương nhiên đổi thành Vô Mẫn Quân cười ha ha.

Sau khi thử qua quần áo cùng Vô Mẫn Quân, hai người đều đã mệt không nhấc nổi tay lên nữa. Vô Mẫn Quân nhịn không được nói: “Lần này sao lại nặng như vậy, lúc trước ta thấy phụ hoàng ta… ừm, vương miện của phụ hoàng Đông Nguyên quốc, hình như cũng không nặng tới vậy a.”

Trong lòng ta thấy không hay, lễ quan lại rạo rực vui mừng trả lời: “Bẩm Trường Nghi công chúa, đây là Hoàng Thượng cố ý căn dặn, muốn mũ phượng của người phải thật lộng lẫy —— đủ thấy Hoàng Thượng rất dụng tâm!”

Vô Mẫn Quân đương nhiên hiểu là chuyện gì xảy ra, liếc mắt sắc như đao tới: “A, là như vậy sap… Ha ha, ta cũng thật cảm động, thật cảm động…”

Ta: “…”

Lễ quan chết tiệt, ngày mai liền cho ngươi vào cung phụ trách thay lư hương!

Ta làm bộ như không nhìn thấy ánh mắt Vô Mẫn Quân, phất phất tay: “Được rồi, lui xuống đi.”

Chờ bọn hạ nhân theo thứ tự lui ra, Vô Mẫn Quân liền lạnh lùng nói: “Tự làm tự chịu… Lưỡng bại câu thương…”

Ta phát điên: “Ta lúc ấy không phải đang giận ngươi sao! ? Sau lại cũng quên mất chuyện này … Ai biết…”

Vô Mẫn Quân cũng không nói gì: “Hiện tại cũng không thể bảo bọn họ thay đổi, dù sao thời gian cũng không còn kịp rồi, ai.”

Cuối cùng, cả hai đều không nói gì, chỉ có lệ tuôn rơi.

Hôn lễ càng ngày càng gần, sứ giả Đông Nguyên, Bắc Xương, Nam Văn cũng lục tục kéo tới rồi, đầu tiên đến đương nhiên là ‘nhà mẹ đẻ’ Đông Nguyên quốc, chẳng qua ngoài dự kiến của ta, người đến lại là Nguyên Úc.

Hắn là một thị vệ, làm sao có thể làm sứ giả? Đại khái là tự mình chủ động xin đi giết giặc đi…

Ta nghĩ lại hành vi lúc trướccủa hắn , lại nghĩ tới hắn nói với ta “Hiện tại tại hạ mới biết được người yêu Trường Nghi như thế nào”, trong lòng liền rất là xấu hổ, dù sao xấu hổ thì xấu hổ, vẫn phải tiếp kiến hắn.

Nguyên Úc tới gần, trước hành lễ với ta, sau đó lập tức hỏi: “Không biết Trường Nghi công chúahiện tại …”

“Nơi này là ngự thư phòng, bây giờ nàng còn là công chúa Đông Nguyên quốc, sao có thể ở chỗ này? Cho dù về sau trở thành hoàng hậu, cũng không thể tới.” Ta có chút không biết nói gì.

Nguyên Úc gật đầu: “Vâng…”

Một lát sau, Nguyên Úc nói: “Tây Hoàng, xin ngài nhất định phải đối xử tử tế với Trường Nghi công chúa, nàng… nàng kỳ thật rất ngốc, nếu gặp phải nữ tử khác thông minh một chút, nhất định sẽ chịu thiệt.”

“…” Nói cái quái gì, lại bảo ta rất ngốc…

Ta miễn cưỡng cười nói: “Ha ha, trẫm đương nhiên sẽ đối đãi rất tốt với Trường Nghi … Dù sao ngươi đừng nghĩ đông nghĩ tây tới Trường Nghi nữa, nàng dù sao cũng là hoàng hậu của trẫm.”

Ta nói như vậy kỳ thật cũng là vì tốt cho Nguyên Úc, chuyện hắn thích ta không thể nói rõ ràng, nhưng ta không thích hắn, không có khả năng cùng hắn, hắn hẳn là nên quên chuyện này, tự mình tìm một nữ tử Đông Nguyên thích hợp mới đúng.

Trên mặt Nguyên Úc lộ ra thần sắc đau thương, nhưng một lát sau lại cười cười: “Tây Hoàng nói phải…”

Cuộc nói chuyện của chúng ta chấm dứt, hắn lui về dịch quán của sứ giả nghỉ tạm, cho tới khi tham gia hôn lễ mới thôi.

Người thứ hai là sứ giả Bắc Xương quốc, quan hệ giữa Bắc Xương quốc và Tây Ương quốc lúc này vô cùng gay gắt, trong lòng mọi người đều biết chiến sự hai nước hết sức căng thẳng, nhưng lần này Đông Nguyên quốc liên minh cùng Tây Ương quốc, nếu bọn họ không đến sẽ là cái cớ cho chúng ta tuyên chiến.

Người tới hiển nhiên chính là người không được coi trọng.

So với Nguyên Úc còn khiến ta ngoài ý muốn hơn, sứ giả Bắc Xương quốchóa ra là Thiên Duy… cũng chính là Ngô Ung.

Nhưng… càng khiến cho ta giật mình là Ngô Ung đã thay đổi.

***

Biết được Ngô Ung tới, Vô Mẫn Quân tỏ vẻ rất lo lắng: “Ngươi… đừng nên tiếp đón hắn.”

Ta khó hiểu: “Không tiếp đón hắn? Hắn là sứ giả, như vậy sao được!”

Vô Mẫn Quân không kiên nhẫn nói: “Vạn nhất ngươi lại không khắc chế tình cảm của mình đối với hắn thì làm sao?”

Ta có điểm ngượng ngùng: “Làm sao, ngươi… ngươi ghen a…”

Vô Mẫn Quân: “…”

Vô Mẫn Quân đưa tay véo véo hai bên mặt ta: “Ta là vì sợ lời đồn ‘Tây Hoàng là kẻ đoạn tụ’ truyền ra ngoài! ! ! Lần trước ngươi làm như vậy, ánh mắt Ngô Ung nhìn ngươi đã rất quái dị …”

Ta liếc hắn: “Có sao? Lần trước rõ ràng hành động của ngươi mới làm cho người ta khắc sâu ấn tượng đi…”

Vô Mẫn Quân: “… Mặc kệ, tóm lại ta muốn đi giám thị ngươi, ta ngồi trên xà ngang ngự thư phòng đợi.”

“… Lại là xà ngang, ngươi thật không chút tiến bộ nào sao? !” Ta đỡ lấy trán, “Ngươi ngồi trên đó cũng vô dụng! Chẳng lẽ ngươi còn có thể ngăn cản ta? Dùng cách gì chứ?”

Vô Mẫn Quân nghĩ nghĩ, thử thăm dò: “Chảy nước miếng xuống mặt ngươi?”

“… Ngươi thật sự là càng ngày càng không coi trọng mặt mình.” Ta đen mặt nói.

Vô Mẫn Quân cười to: “Nói đùa thôi, ta tự có biện pháp.”

Vì thế, sau khi sắp xếp Ngô Ung tới ngự thư phòng sau khi ta lâm triều xong, Vô Mẫn Quân đã trèo lên xà ngang trước, ta ở trong ngự thư phòng tùy ý xem tấu chương chờ Ngô Ung được triệu từ dịch quán tới đây. Kỳ thật trong lòng ta vẫn hơi hơi có điểm chờ mong, dù sao cho dù hắn là hoàng tử Bắc Xương quốc, Vô Mẫn Quân nói hắn không tốt, nhưng từ ngữ, khí chất của hắn đều là sở thích của ta, nếu có thể xem vừa mắt cũng là không tệ.

Nhưng mà… Nhìn thấy Ngô Ung, ta liền trợn tròn mắt.

Lần trước, ta rõ ràng còn nhớ, hắn mặc áo trắng, tóc buông xuống, bộ dáng như tiên nhân, nhưng hiện tại…

Ngô Ung mặc bộ sa y màu đen hầu như dính sát vào thân thể, tóc buộc lại thành một búi lớn, khuôn mặt vốn thanh lịch giờ đây trát đầy son phấn như nữ tử, ánh mắt có vẻ dữ tợn, mười phần sát khí.

Hắn hành lễ với ta, sau đó cong khóe miệng nhìn ta, tà mị cười: “Tây Hoàng.”

Ta: “… … … … … … … …”

… Ai…có thể lôi hắn ra ngoài.

… Lôi hắn ra ngoài cho ta ! ! !

2 responses »

  1. ...blue... says:

    thank u !

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s