Ta với Vô Mẫn Quân liếc trái liếc phải, xác định là không có người đi theo chúng ta, mới an tâm đi từ con hẻm nhỏ ra đường lớn, vừa đi ra liền nghe thấy tiếng ủng hộ từng đợt từng đợt.

Ta cùng Vô Mẫn Quân liếc nhau, đi theo hướng đám người đang tụ tập, đẩy mạnh những người cản trở đi vào bên trong, nhìn thấy một tiểu cô nương ước chừng ** tuổi, khuôn mặt tròn tròn, trên đầu có 2 búi tóc như cái bánh bao, làn da trắng mịn, phấn điêu ngọc mài, thoạt nhìn mười phần đáng yêu. Chỉ là trên người tiểu cô nương lại mặc quần áo nam nhân – một trường bào màu xanh nhạt, hai tay lại quá ngắn mà tay áo lại quá dài nên che khuất hết cánh tay, trên tay đang ôm một con vật màu trắng lông xu không biết là con chuột hay là con vật gì.

Con vật nhỏ kia đáng yêu như chủ nhân vậy, ánh mắt vừa đen vừa to, sáng long lanh nhìn xung quanh, thấy mọi người ủng hộ, nó liền xoay người nhảy lên trên vai của tiểu cô nương.

Tiểu cô nương vươn tay trái, cách tay áo hươ hươ, con vật nhỏ kia liền bắt chước vươn tay trái hươ hươ. Tiểu cô nương đáng yêu và con vật nhỏ cùng động tác giống nhau trông thật tuyệt khiến cho người khác không tưởng tượng được, khó trách mọi người đều nhịn không được không ngừng hoan hô.
Tiếp theo, tiểu cô nương đem con vật nhỏ xuống, ném nó lên không trung, dừng sức rất mạnh khiến cho mọi người đều không tự chủ mà nín thở mà con vật nhỏ kia bay lên không trung lại không thấy bóng dáng đâu, ngay sau đó tiểu cô nương liền bắt nó từ trong tay áo ra, chủ tớ tươi cười nhìn mọi người.

“Tiểu nữ cầm theo bánh bao xuống núi tìm chồng, không có tiền, làm xiếc kiếm tiền, hy vọng mọi người có tiền cho tiền, có vật…ờ cho vật…cám ơn…” Tiểu cô nương nhẹ giọng nói, vừa hướng mọi người xung quanh cúi đầu, mà con vật nhỏ trên vai nàng cũng xoay người hướng mọi người cúi đầu, bộ dạng cực kỳ đáng yêu.

Lập tức có người lấy tiền ra, quảng vào một rương gỗ gần đó.

Ta xem cảm thấy mười phần buồn cười, lại cảm thấy có điểm không lý giả được, cô gái này nhiều nhất cũng chỉ ** tuổi, như thế nào… mà lại xuống núi tìm chồng…

Nghĩ lại nghĩ, nàng đáng yêu như vậy, thật sự làm cho người ta không có cách nào kháng cự, ta lấy ra một quan tiền, gỡ sợi dây ra, đem tất cả tiền đồng quăng vào rương gỗ.

Vô Mẫn Quân nhíu mày, nhỏ giọng nói: “Chậc, nữ nhân…”

Ta không để ý đến hắn, ném tiền vào chỗ rương gỗ, đại để là động tác có hơi mạnh khiến cho tiểu cô nương kia hoảng sợ, chớp mắt nhìn về phía ta, ta hướng nàng cười cười, tiểu cô nương khó xử nói: “Công tử, tiểu nữ… Tiểu nữ sẽ không làm phu nhân của công tử.”

“……”
“Ha ha ha ha ha ha!” Vô Mẫn Quân bộc phát phụt ra một trận cười to khoa trương.

Nụ cười của ta cứng lại: “Tiểu cô nương, ta… cũng không bắt ngươi làm… à, phu nhân của ta, ngươi yên tâm đi.”

Tiểu cô nương ngượng ngùng nói: “Thật không… Sư phụ tiểu nữ nói, nếu có nam nhân hướng ngươi cười rất kỳ quái, thì kẻ đó đều muốn ngươi làm lão bà của hắn, phải cẩn thận một chút…”

“Ồ, lời nói của sư phụ ngươi cũng có lý” ta nói không rõ ràng, chỉ có thể nói “Tóm lại, ta…”

Ta kéo Vô Mẫn Quân một cái: “Ta đã có phu nhân rồi.”

“Vâng!” Tiểu cô nương cao hứng gật gật đầu.

Vô Mẫn Quân: “…”

Nếu mà nói như vậy, tiểu cô nương này đại khái nói là xuống núi tìm kiếm sư phụ, chứ không phải trượng phu …

(lúc trước bé này nói xuống núi tìm phu, bạn này lại tưởng là trượng phu nên tớ để là tìm chồng nhé :D)

Tiểu cô nương kia nhìn trái nhìn phải, thấy mọi người đều đã đi hết, nói với ta và Vô Mẫn Quân: “Cám ơn, tiẻu nữ tên là Tư Đồ Hữu Tình, Tình trong Trời nắng (??)”!”

“À, ta…” Ta nhất thời không bịa ra được một cái tên, thuận miệng nói “Ta tên là Thiên Duy.”

Vô Mẫn Quân: “…”

Tư Đồ Hữu Tình lại có vẻ không quan tâm đến tên của ta lắm, chỉ nhỏ giọng nói: “Đêm nay các ngươi sẽ gặp phải tai ương chảy máu, nhớ phải cẩn thận!”

“Bánh Bao” trên vai nàng cũng phụ họa tạo ra âm thanh “Chi, chi!”, bộ lông xù cũng run lên tượng trưng, đầy vẻ sợ hãi.

“…” Ta lúng túng nói “Ừ, cám ơn nhé…”

Tư Đồ Hữu Tình ôm lấy rương gỗ, nháy mắt một cái với ta: “Cám ơn công tử! Lần sau gặp lại! Nhớ rõ, tiểu nữ ăn mỳ không thêm hành!”

Bánh Bao: “Chi, chi, chi!”

“…” Sao lại hỗn loạn như vậy.

Vô Mẫn Quân ở bên cạnh cười ngả nghiêng, hiện tại rốt cục cũng ổn định lại tinh thần, xoa bụng nói với ta: “Vân Kiểu, ngươi không phát hiện ra một chuyện sao?”

“……”
“Hồi nãy các ngươi như vậy, thoạt nhìn bánh bao còn có vẻ có đầu óc hơn ngươi, ha ha ha ha ha…”

“……”

Việc xuất cung đi kiếm cao nhân cứ như vậy ngưng hẳn — ta kéo lỗ tai Vô Mẫn Quân, hùng hổ kéo hắn hồi cung.

***

Sau khi  trở lại trong cùng với Vô Mẫn Quân, chúng ta tự phân công nhau trở lại tựa như chưa hề xảy ra chuyện gì.

Hắn ở bên kia có xảy ra vấn đề hay không ta không biết, nhưng ta bên này… xảy ra một chút vấn đề.

Bởi vì nhị tỷ của ta, Trường Hòa công chúa, tự nhiên lại đến cầu kiến.

Tổng cộng ta có ba tỷ tỷ, một muội muội, một đệ đệ, mà Trường Hòa là thứ hai.

Ta trước nay luôn luôn không được coi là hòa hợp lắm với Trường Hòa, cũng không phải nguyên nhân đặc biệt gì, bởi vì tỷ ấy rất được sủng ái, cũng không có ánh mắt gì với ta, tuy không đến mức châm chọc khiêu khích, nhưng trên cơ bản là không nhớ rõ có một muội muội như ta.

Có một lần hiếm có,  thái hậu hiện tại, cũng chính là hoàng hậu nương nương lúc đó cho ta cùng đi dạo chơi đầu xuân trong ngự hoa viên. Năm ấy ta mười ba tuổi, thật sự là cái gì cũng không hiểu, càng không hề có xiêm y và trang sức đẹp, cuối cùng chỉ có thể lúng túng mặc xiêm y cũ đi dạo trong ngự hoa viên, trên đầu đeocũng chẳng qua chỉ là hai cây trâm xanh biếc.

Đại tỷ, tam tỷ, ngũ muội đều rất đẹp, nhóm phi tần lại nhân cơ hội khoe sắc, so với hoa nở đầu xuân càng thêm muôn hồng nghìn tía, chỉ một mình ta, đại khái ngay cả lá cây cũng không bì được, chỉ có thể… à, coi như đất đen.

Mọi người nhìn thấy cũng không nói gì, đại tỷ có vẻ là người tốt, đem kẻ phụ trách bọn hạ nhân hầu hạ trang điểm ta mắng một trận, Tam tỷ im lặng, nhị tỷ lại ở trước mặt mọi người rút một cây trâm ánh vàng rực rỡ trên đầu xuống đưa cho ta.

Từ nhỏ tới giờ, ta lần đầu tiên biết được thế nào là tình cảm tỷ muội, vừa mới chuẩn bị cảm động, nàng lại thản nhiên nói: “Này, thưởng cho ngươi.”

“……”
Ta tức giận trực tiếp đem cây trâm đâm vào giữa trán nàng, cũng may lúc đó do ta quá tức giận, tay run lên bằng không với sự chuẩn xác của cánh tay ta chỉ sở nàng ta thật sự sẽ bị ta đâm chết.

Sau đó ta cũng không tham gia những hoạt động lớn nhỏ trong cung đình nữa.

Đốii vớii Trương Hòa, ta thật sự không thể bày ra một sắc mặt hòa hoãn, nhưng cũng không thể cự tuyệt đành để cho nàng ta vào.

Sau khi nàng tiến vào, ta cũng chỉ có thể cứng ngắc mà nhìn nàng.

Đại khái là sắc mặt ta thật sự không tốt lắm, Trường Hòa sau khi hành lễ xong, liền có chút xấu hổ nói: “Tây hoàng…”

Bốn nước đông tây nam bắc, hai nước ở tây bắc xưng là hoàng, đông nam là đế. Cũng không biết là bắt đầu từ khi nào, nhưng người của các quốc gia chỉ thừ nhận hoàng đế của nước mihf, cho nên bình thường đều trực tiếp goi “Bệ hạ” hoặc là “Hoàng thượng”, xưng hô Tây hoàng như vậy, ta thật sự đã lâu không nghe thấy.

“Ừm.” Ta thản nhiên đáp trả “Ngươi là…?”

Trường Hòa càng thêm xấu hổ: “Nô tì là tỷ tỷ của Trường Nghi, Trường Hòa công chúa, ngày hôm qua Tây hoàng mới gặp qua.”

“À.” Ta ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ, Trường Hòa phụ họa cười gật đầu, ngữ điệu của ta lại thay đổi, nói “Có chuyện gì sao?”

Trường Hòa nói: “Kỳ thật, cũng không có chuyện gì lớn…”

“Vậy sao, vậy ngươi đi đi.” Ta gật gật đầu.

Trường Hòa: “…”

“Kỳ thật, cũng không phải là việc nhỏ.” Trường Hòa ngập ngừng nói.

Ta học bộ dáng của Vô Mẫn Quân, cảm giác rất không tệ, nhưng thấy Trường Hòa như thế, lại có điểm không đành lòng, nhân tiện nói: “Rốt cuộc làm sao vậy?”

Trường Hòa cúi đầu, một lát sau, không khỏi thẹn thùng nói: “Trường Hòa là muốn hỏi, không biết hậu cung của Tây hoàng có thể ở hay không…?”

Nàng nói nói tới đây, trong lòng ta liền có chút hiểu rõ, đồng thời nghe thấy tiếng vang rất nhỏ, một bóng đen rất nhanh xẹt qua bình phong sau lưng Trường Hòa, phi thẳng lên trên.

Là Vô Mẫn Quân.

Đại khái là hắn không có việc gì nhàm chán đi tìm ta, kết quả thấy Trường Hòa ở đây liền rõ ràng trốn đi để xem kịch vui.

Chuyện này vì sao lại có chút quen thuộc?

Ta nghĩ  lúc trước hắn nói với ta bảy năm trước hắn trốn ở bên trên nghe lén, à, việc đó với hiện tại cơ hồ chẳng phải là giống nhau như đúc sao?

Bảy năm rồi, người này một chút tiến bộ cũng không có…

Ta làm bộ như không phát hiện ra hắn, nói vớii Trường Hòa: “Đương nhiên là không.”

Trường Hòa ngẩn người, nói: “Nhưng mà… ngài là Tây hoàng, hậu cung ba ngàn mỹ nữ cũng là bình thường hơn nữa…”

Ta ngắt lời nàng: “Ngươi chưa từng nghe qua ‘Ngoái đầu nhìn lại nhất tiếu bách mị sinh, lục cung phấn đại vô nhan sắc’ (quay đầu nhìn thấy một nụ cười, lục cung rộng lớn không nhan sắc –> mình chém nhé=.=) sao?”

Trường Hòa ngẩn người: “Ngài đang nói Trường Nghi…?”

…Ánh mắtt kia là sao.

Ta nghiêm túc nói: “Đúng thế.”

Khóe miệng Trường Hòa giật giật: “Nhưng muội ấy… kỳ thật lớn lên … cũng cũng không…”

Ngươi cho là ngươi lắp bắp, ta sẽ không biết ý của ngươi nói là gì?!

Ta nói: “Khụ, sắc đẹp của Trường Nghi, son phấn dung tục như các người tất nhiên là không hiểu, Trường Nghi chính là… à, “Phù dung trong làn nước, tựa nét đẹp tự nhiên”… biết chưa?”

Trường Hòa xấu hổ nói: “Cũng không hiểu lắm.”

“…” Ta nghe thấy Vô Mẫn Quân lặng lẽ phát ra một tiếng cười nhạo.

Trường Hòa không có võ công, thính giác cũng không thính như ta, cho nên không phát hiện ra, vì vậy chỉ nhếch nhếch khóe miệng: “Thật không… Phải, phải… Tây hoàng thích Trường Nghi như vậy, thân làm tỷ tỷ, cũng… thấyy vui cho muội ấy.”

Ta nhận lấty lời khen đó: “Ta thay nàng cám ơn ngươi.”

“… Không cần.” Trường Hòa khoát tay áo, xin cáo từ.

Trường Hòa vừa đi, Vô Mẫn Quân liền phi thân xuống, trên mặt lộ ra nét cười rõ ràng, mặt ta có chút đỏ: “Cười cái gì mà cười!”

Vô Mẫn Quân nói: “ ‘Đóa phù dung trong nước, tựa nét đẹp thiên nhiên”…”

Ta phụng phịu nói: “Thì sao?”

“À, không có gì, tùy tiện nói hai câu.” Vô Mẫn Quân cười cười tới mức cứng cả mặt.

Ta cố tình hỏi hắn” “Ngươi tới đây làm gì?”

Vô Mẫn Quân lười biếng ngồi xuống  chiếc ghế thái sư: “Đến để ngủ.”

Ta không hiểu lắm: “Ngươi tới nơi này ngủ làm gì?”

Vô Mẫn Quân không trả lời, chỉ nói: “Ngày mai chính là ngày cuối cùng, sau khi trở về Đông Nguyên quốc đã khó còn khó hơn.”

Trong lòng ta có chút buồn phiền: “Đúng vậy, ai.”

Vô Mẫn Quân cười cười, không nói cái gì nữa, ta cũng lười đuổi hắn đi, ôm đầu gối ngồi dưới đất, hai người trong lúc đó hiếm khi không khắc khẩu hay kêu gào, im lặng khiến cho người ta có chút sợ hãi.

Một lát sau.

“Khò khò khò…”

Khóe miệng ta run rẩy, ngẩng đầu lên, chỉ thấy đầu Vô Mẫn Quân lệch qua một bên ghế, đã bắt đầu ngáy rồi.

… Ta chỉ biết, bầu không khí thương cảm trong lúc đó của chúng ta cho tới bây giờ chỉ là ảo giác.

***

Vô Mẫn Quân đang ngủ ở trên ghế thái sư, ta giúp hắn đắp chăn, bản thân mình thì ngủ trên giường, buổi sáng ra khỏi cung lâu như vậy, quả thật rất mệt mỏi.

Nhưng tới nửa đêm, ta bị một thanh âm khiến cho tỉnh dậy.

Ta thật cẩn thận chậm rãi ngồi thẳng dậy, quay đầu nhìn trái nhìn phải xung quanh, chỉ thấy Vô Mẫn Quân cũng giống như ta, trợn tròn mắt xem xét bốn phía.

Người đến cũng không nhiều, nghe thanh âm ước chừng có bốn tên, nếu mà ta nghe mà không được thì có chút khủng bố.
Vô Mẫn Quân đứng lên, hoàn toàn không động đậy thân thể, hô hấp tự nhiên giống như một người bình thường đang ngủ.

Ta bỗng nhiên nghĩ đến đêm hôm đó ta đi ám sát hắn, hắn đại khái cũng là dùng phương thức giống vậy dụ ta.

Lúc ấy ta muốn giết hắn, hiện tại lại cùng hắn né tránh người khác ám sát, thật sự là ý trời khó đoán.

Vô Mẫn Quân khoát tay vớii ta, ta lặng yên không một tiếng động trốn về một góc với hắn, ta ngừng thở, không bao lâu bên ngoài truyền đến thanh âm thị vệ bị đánh choáng váng, sau đó có người nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra.

Chỉ có một người đi đến, hắn không chút do dự trực tiếp đi về chỗ giường, mà trên thực tế chúng ta đang ở bên cạnh giường. Người này vừa đến bên giường, Vô Mẫn Quân liền phi thân ra, điểm trúng huyệt đạo sau gáy hắn.

Người nọ còn chưa kịp có phản ứng gì, trở nên mềm nhũn, Vô Mẫn Quân đặt hắn lên trên giường, sau đó trốn về trong góc, ngừng thở giống như ta.

Ta ngạc nhiên không thôi, không ngờ hắn lại dùng chiêu thức đê tiện này.

Quả nhiên, không lâu sau, ba người bên ngoài thấy người đầu tiên vẫn chưa đi ra liền cùng tiến vào, bọn họ đều có chung một động tác vung đao hướng về phía giường, muốn chém người trên giường.

Người trên giường cũng vừa tỉnh lại, lập tức phản kích ngược lại, bốn người rối loạn thật vất vả nhờ vào ánh trăng bên ngoài chiếu vào mới phát hiện đều là người một nhà đã hao phí rất nhiều thể lực. Ta và Vô Mẫn Quân nhân dịp xông ra ngoài, đao sắc chặt mạnh giải quyết hai tên, tiếp mấy chiêu với những tên còn lại rồi cũng dễ dàng khống chế được bọn họ.

Nhìn bốn tên áo đen ngã xuống đất hôn mê, bỗng nhiên nghĩ đến sáng nay Tư Đồ Hữu Tình nói “Tai ương chảy máu, không khỏi có điểm buồn cười, đâu có tai ương chảy máu đâu?

Vô Mẫn Quân lắc lư đi tới cửa, hắng giọng kêu to: “Có thích khách a —— người đâu mau tới ——!”

Hắn lén dùng vài phần nội lực, thanh âm rất lớn, không bao lâu trong cung liền vang lên những tiếng động, còn có một đại đội nhân mã chạy về hướng này.

Ta cảm thấy buồn cười, đi vài bước về phía Vô Mẫn Quân, nhất thời thay đổi sắc mặt ——

Ở chỗ ánh trăng chiếu xuống, chỉ thấy chỗ mông Vô Mẫn Quân, có một vũng máu rất to!

Vừa có ánh trăng vừa có máu… Quả nhiên là tai ương chảy máu!

One response »

  1. Nga ngo says:

    Hic, đến kì mất máu của phụ nữ rồi, hai người xử lí thế nào đây?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s