Ta cả kinh kêu lên một tiếng, đẩy tấm bình phong ra đi về phía trước mà Vô Mẫn Quân cũng lập tức phản ứng lại, tức giận mở to hai mắt đẩy Nguyên Úc, chỉ là bây giờ hắn trong thân thể ta mà dáng người Nguyên Úc lại có vẻ cường tráng khôi ngô, vì thế đẩy không được. Ta vừa định tới hỗ trợ, Vô Mẫn Quân đã nhấc chân cứ nhân vậy hung hăng đá một phát vào chỗ hạ thân của Nguyên Úc …

Ồ oa~… Chỉ thấy Nguyên Úc huynh như cánh diều đứt dây bay ra ngoài, mà cánh diều dứt dây kia vẫn là một con chim cú mèo hoảng sở …

Ta đứng yên một chỗ, chỉ thấy Vô Mẫn Quân oán hận, vừa dùng hết sức lau miệng, vừa mắng: “Đoạn tụ chết tiệt!”

Ai, Vô Mẫn Quân hiển nhiên bị tức đến mức trí óc không rõ ràng, hiện nay hắn là một cô nương, Nguyên Úc thân mật với “nàng” thật ra cũng hợp tình hợp lý, mà cho dù Vô Mẫn Quân giờ phút này là một nam tử, Nguyên Úc nếu khó nén tự mình hôn hắn cũng là hợp tình hợp lý, dù thế nào hắn cũng không nên mắng người khác là đoạn tụ, cho dù đối phương là đoạn tụ… cũng không nên nói người ta đoạn tụ chết tiệt a~…

Nguyên Úc bị đá té trên mặt đất run rẩy, hơn nữa nửa ngày mới phục hồi lại tinh thần. Ngẩng đầu một cái nhìn thấy ta, cả người lại run lên, phỏng chừng tức giận tuôn hết tới đây, cũng thật sự là… Hắn che chỗ bị thương, chậm rãi nói: “Trường Nghi, nàng chán ghét ta như vậy… ?”

Ta có chán ghét hay không chán ghét có thể để tối nay nói sau, nhưng Nguyên Úc ngươi… ngươi nhất thiết là nằm nghiêng trên mặt đất, tay ôm phía dưới, biể utình nghiêm túc như vậy hỏi vấn đề này sao? !

Về phần rốt cuộc chán ghét hay không chán ghét hắn thì…

“Ách, thật ra…” Ta tự nhiên trả lời, nhưng Vô Mẫn Quân lập tức lớn tiếng nói: “Đúng vậy!”

“Không nói gạt ngươi, ta cho tới bây giờ chưa từng thích ngươi, ngươi nhìn ngươi xem …” tay áo Vô Mẫn Quân phất lên, hai tay chống hông, phỏng chừng chuẩn bị thể hiện sự khinh bỉ hoàn toàn đối với Nguyên Úc, ta nhanh tay giữ chặt hắn lại, để tránh hắn quá phận.

Nguyên Úc nghe xong lời nói của Vô Mẫn Quân, vẻ mặt u tối, buồn bã. Ai, ** cùng tình cảm đồng thời bị thương, hắn cũng thật sự không dễ chịu.

Ta sợ hắn muốn tìm cái chết, tiến lên hai bước, vẻ mặt ôn hoà nâng hắn dậy: “Ngươi đừng như vậy, kỳ thật…”

Nguyên Úc không chút do dự đẩy ta ra, hai chân run run đứng thẳng lên, bộ dáng thực cố hết sức, nhưng trên trán rõ ràng có khắc bốn chữ “Thân tàn chí kiên” , thực khiến cho người ta cảm động muốn khóc.

Vô Mẫn Quân còn đang tức giận, khoanh tay trừng mắt nhìn Nguyên Úc, giống như Nguyên Úc nếu hơi có động tác gì đó không thích hợp, Vô Mẫn Quân sẽ không chút do dự giết chết hắn.

Cũng may Nguyên Úc đại khái cũng không còn năng lực lại đi làm xằng làm bậy nữa, chỉ dùng ánh mắt tràn ngập sầu khổ nhìn Vô Mẫn Quân, sau đó khập khiễng nhảy ra ngoài từ cửa sổ.

Ta yên lặng nhìn một màn này, sau đó chậm rãi nói: “Vô Mẫn Quân, Nguyên Úc hắn…”

Còn chưa nói hết, sắc mặt Vô Mẫn Quân trở nên không tốt cắt ngang lời ta: “Ngươi ở đây đã có người thân mật, vì sao cũng không nói cho ta biết? Hại ta vừa rồi mới không kịp phòng bị.”

Ta chun mũi: “Ta thật sự không biết Nguyên Úc phát điên cái gì, trước kia chúng ta chỉ cùng nhau luyện võ, ta chỉ coi hắn như sư huynh của mình.”

Vô Mẫn Quân nhếch nhếch miệng, vẻ mặt khinh bỉ nhìn ta: “Cũng đúng, với đầu óc của ngươi, hẳn là cũng rất khó phát hiện ra hắn thích ngươi.”

Ta chấn động: “Ngươi nói cái gì, Nguyên Úc thích ta? !”

Vô Mẫn Quân: “…”

Ta: “…”

Ta cùng Vô Mẫn Quân mắt to trừng mắt nhỏ nửa ngày, khóe miệng hắn mới run rẩy nói: “Nếu hắn không thích ngươi hôn ngươi làm gì? !”

Ta nuốt nuốt nước miếng: “Không phải hắn đang thử ta sao…”

Còn tưởng rằng là Nguyên Úc phát hiện ta cùng Vô Mẫn Quân không thích hợp, cho nên mượn nụ hôn này để thử … Không thể tưởng được mọi chuyện lại phức tạp như thế.

Vô Mẫn Quân liếc mắt khinh thườngmột cái : “Có loại thử như vậy sao? Huống hồ lời nói cùng ánh mắt của hắn không phải là đã rõ ràng rồi sao.”

Ta vẫn cảm thấy thực không thể tin được, nghĩ lại một chút, ta cùng Nguyên Úc tuy rằng từ nhỏ cùng nhau luyện võ, nhưng dù sao ta cũng là công chúa, cho nên hai người nói chuyện với nhau cũng không nhiều, hơn nữa ta đối với chuyện luyện võ có năng lực dị bẩm thiên phú, đa số người cùng ta cùng nhau luyện võ đều đảm đương vai trò là một cái bao, Nguyên Úc chính là một trong số những bao cát đó.

Bởi vì hắn lớn tuổi nhất, lại khỏe mạnh nhất, cho nên luôn khiêu chiến ta, ta tự nhiên sẽ cũng không khách khí, thường thường đem hắn đánh không còn ra hình người, ta còn nhớ rõ có một lần, ngày hôm sau sau khi hắn luyện võ với ta, sư phó dạy ta luyện công nghi hoặc nói: “Nguyên Úc đâu? Vì sao lại không tới?” Lại nhìn Nguyên Úc mặt mũi bầm dập đứng ở bên cạnh ta, nghi hoặc nói: “Ngươi là ai?”

Chuyện cũ nghĩ lại mà sợ, ta cũng lười nghĩ lại, nhưng… Nguyên Úc thích ta, cũng không tránh khỏi rất không có đạo lý.

Chẳng lẽ hán tử thô lỗ mày rậm mắt to Nguyên Úc này là người thích bị ngược đãi?

Trong đầu ta không khỏi tưởng tượng ra bộ dạng hắn vừa bị người đấm đá túi bụi, lại vừa âm thầm vui mừng, nhịn không được cái rùng mình mấy cái.

Lại nhìn Vô Mẫn Quân, hắn đã ngồi xuống ghế, giờ phút này chính là đang cầm gương đồng soi trái soi phải: “Trưởng thành như vậy, tính cách lại như thế, không ngờ còn có người thích, chậc.”

“… Ngươi thử giải thích cho ta một chút cái gì là ‘như vậy’, cái gì lại là ‘như thế’ …” Trên trán ta gân xanh nổi lên.

Vô Mẫn Quân nhìn ta cười: “Lòng hai ta là có tương thông, không cần nhiều lời.”

Lòng có tương thông cái đầu ngươi…

Ta thở dài, ngồi xuống bên cạnh Vô Mẫn Quân, nâng cằm nói: “Chẳng qua quá ta còn cảm thấy có điểm kỳ quái… Nguyên Úc thích ta? Ai, Nguyên Úc đột nhiên thích ta?”

“Ngươi không cần suy nghĩ nhiều, hiện tại cho dù ngươi muốn cùng hắn cùng một chỗ, cũng là ngàn vạn không có khả năng.” Vô Mẫn Quân thản nhiên nói.

Ta tự nhiên là không nghĩ tới chuyện sẽ cùng Nguyên Úc cùng một chỗ, đừng nói cùng một chỗ, chỉ sợ cho đến bây giờ, trong ấn tượng của ta, Nguyên Úc cũng chỉ từng là một bao cát sư huynh, nay kiêm thị vệ trưởng mà thôi.

Sở dĩ vẫn lặp lại, chỉ là vì quá mức kinh ngạc thôi.

Có thể là do Vô Mẫn Quân nói như vậy, ta liền nhịn không được phản bác: “Cũng không nhất định, cho dù hiện tại ta là ‘Vô Mẫn Quân’, cũng có thể nạp thêm nam thiếp mà.”

Vô Mẫn Quân mỉm cười nhìn ta: “Nếu thật sự như thế, người trong thiên hạ sẽ biết Trường Nghi công chúa là kiên trinh, bất khuất cỡ nào, không chịu cùng người bên ngoài cùng chung phu quân thế nào.”

“… Như là?”

“Còn có thể như thế nào, lại không thể động vào thân thể của ngươi, càng không thể tự mình hại mình, chỉ có thể giết Nguyên Úc.” Vô Mẫn Quân một bộ dáng đương nhiên nói .

“… … …”

Nguyên Úc  rất là vô tội…

Thanh trúc xà nhi khẩu, ong vàng vĩ sau châm (bị rắn thanh trúc cắn, bị ong vàng đột). Hai thứ này không độc, độc nhất Vô Mẫn Quân.

Chuyện của Nguyên Úc cũng chỉ là một chuyện nhỏ không cần phải quá suy nghĩ, chỉ trong chốc lát sau ta và Vô Mẫn Quân liền ném chuyện đó ra khỏi đầu, bắt đầu chân chính thương lượng chuyện đại sự.

Cái gì là chuyện đại sự?

Rất hiển nhiên, chính là việc rốt cuộc phải làm như thế nào để thân thể chúng ta hoán đổi lại.

Hiện nay Đông Nguyên quốc cùng  Tây Ương quốc kết minh, chờ ngày mai tổ chức nghi thức, phải giao nộp khoản thuế hai năm cùng một ít vải vóc trâu bò.

Sau đó để binh lính của Tây Ương quốc rút về nước.

Chúng ta dự tính ở Đông Nguyên quốc năm ngày, hôm nay sắp trôi qua một ngày, ngày mai làm nghi thức, ngày kia kêu gọi các tướng sĩ, còn lại hai ngày do Vô Mẫn Quân miễn cưỡng để cho ta có thể ở lại Đông Nguyên quốc thêm một thời gian—— dù sao về sau cũng sẽ không dễ dàng mà trở về được nữa.

Trong hai ngày này, chúng ta còn có thể tích cực nghĩ biện pháp, để xem có thể hoán đổi thân thể của mình về không.

Tương lai nếu thật sự khởi binh với Bắc Xương quốc, đại khái là Vô Mẫn Quân muốn đích thân ra trận, tuy rằng võ công ta không kém, nhưng dù sao cũng không có kinh nghiệm, hơn nữa đối với binh pháp, cơ hồ là không biết chút nào.

Nếu quả thực để cho ta ra trận, không chừng chưa lâm trận đã chết sạch hoàn toàn…

Nghi thức tiến hành rất thuận lợi, ngày thứ ba Vô Mẫn Quân giúp ta viết ra một bài diễn văn, ở trên đài của thành Đông Nguyên quốc triệu tập rất nhiều người, cùng Vô Mẫn Quân (Trường Nghi công chúa) tỏ vẻ hai quốc gia quyết tâm liên minh, cũng đem việc này in thành mấy chục vạn tờ bố cáo, dán ở phố lớn, ngõ nhỏ.

Kể từ đó, xem như đã xử lý ổn thỏa, sáng sớm ngày thứ tư, ta cùng Vô Mẫn Quân liền hướng Thái Hậu tỏ vẻ cả thân thể hai người đều không thoải mái, muốn ở riêng trong phòng Đại Thụy cả một ngày, không để cho ai đến làm phiền chúng ta.

Thái Hậu tuy rằng tỏ vẻ đồng ý, nhưng ánh mắt rất phức tạp, dù sao cả hai cùng nhiễm bệnh… có thể khiến cho người ta suy nghĩ linh tinh.

Dù sao hiện tại ta không muốn quan tâm đến mọi người đang suy nghĩ gì, bọn họ nghĩ như thế nào đều không sao cả…

Ta và Vô Mẫn Quân đã chuẩn bị tốt trang phục của thường dân để cải trang ngay từ đầu, lại hơi hóa trang dung mạo cho khác một chút, để tránh bị dân chúng nhãn lực tốt nhận ra, sau đó dựa vào khinh công tránh bọn thị vệ thẳng hướng tường thành. Ta nhịn không được nhớ tới tình cảnh lúc trước ta đi ám sát Vô Mẫn Quân, chỉ có thể cảm thán, đại khái thủ vệ của hai nhà chúng ta đều có vẻ không canh phòng nghiêm ngặt.

Lúc trước ta vì đi ám sát Vô Mẫn Quân, từ trong hoàng cung đi ra, đi qua ngã tư đường Vân thành, khi đó quân đội Tây Ương công phá Liễu thành, ở trong Vân thành mọi người liền cảm giác được nguy cơ rất lớn, hoàng thân, quý tộc cầm đầu bỏ chạy không ít, mất một phần bộ phận dân chúng có khả năng cũng bỏ đi, phố xá phần lớn đóng chặt cửa, chỉ có cửa hàng bán lương thực hơi mở ra, ta giả vờ đi mua gạo, hỏi một chút giá cả, đương nhiên một đấu gạo một lạng vàng, chủ quán khó xử giải thích, nói là Liễu thành đã phá, lương thực căn bản là không còn.

Khi đó một Vân thành to như vậy, hoang vắng tựa như Bắc Xương quốc nằm bên cạnh sa mạc được ghi lại trong “Tứ quốc đồ chí” (bản đồ 4 nước), không có nước sông róc rách chảy qua, cũng không có hoa cỏ vui sướng nở rộ, chỉ có vết thươngtrước mắt khiến cho người ta không đành lòng nhìn tiếp.

Mà nay chẳng qua cũng chỉ mới được nửa tháng, từ sau khi ta cùng Vô Mẫn Quân tuyên bố kết hôn, người chạy trốn tốp năm tốp ba đều đã trở lại, cửa đóng chặt cũng được mở ra, nhóm tiểu thương ngay tại chỗ quầy hàng ngay tại chỗ, buôn bánd đủ kiểu, thần sắc người dân như thường, thảnh thơi tự tại lựa chọn vật cần thiết.

Nếu là người không biết tình ình có thể sẽ nghĩ Vân thành vẫn náo nhiệt như vậy, tựa như nửa tháng trước đây phố xá vắng lặng chỉ có lá khô là một giấc mộng dài của ta thôi.

Trong lúc nhất thời cảm xúc của ta trăm mối ngổn ngang, không biết nên vui hay nên buồn.

Vô Mẫn Quân lười biếng đứng ở bên cạnh ta, hắn mặc một trường bào nam tử màu trắng, dùng cây trâm bạch ngọc cài lên tóc, hai tay giấu trong tay áo, không cẩn thận nhìn rất giống nữ quỷ xuất môn vào ban ngày.

Ta lúc đầu không chú ý, hiện tại nhịn không được nói hắn: “Ngươi… Ngươi sao lại mặc thành như vậy.”

Vô Mẫn Quân khó hiểu liếc mắt nhìn ta một cái: “Sao vậy, khó coi?”

Ta còn chưa kịp nói chuyện, hắn tiếp tục nói: “Đó cũng không phải là do quần áo.”

“…”

Ta nổi giận đùng đùng vươn tay muốn đập một phát vào cái trán của hắn—— thật sự cho tới bây giờ, ta đã có thể làm một vài hành động không lưu lại sẹo đố ivới cơ thể của mình nhưng vẫn đủ để cho Vô Mẫn Quân đau đớn.

Kết quả ngay sau đó, một đôi bàn tay thon dài trắng nõn cầm lấy cổ tay của ta, đồng thời ở  bên tai ta vang lên một giọng nam trong sáng: “Ban ngày ban mặt, sao có thể khi dễ một thiếu nữ như vậy?”

Vô Mẫn Quân là nữ tử yếu đuối…

Nội tâm căm giận, ta quay đầu tính lý luận cùng đối phương, ai ngờ vừa quay đầu lại, ta liền không nói ra lời.

Đối phương là một nam tử cực kỳ anh tuấn, khuôn mặt tuấn tú, tóc vẫn chưa được vấn lên, mà là trực tiếp dùng sợi dây màu lam buộc sau đầu, ở hai bên mang tai có 2 lọn tóc nhỏ màu đen thả xuống

… Này, này…

Này, không phải là ta đã xem mấy lần trong kịch, sẽ xuất hiện công tử áo trắng mà ta chờ mong đã lâu sao?

Ta trong lúc nhất thời sửng sốt, đối phương đại khái đã cho là ta đuối lý, tiếp tục nói: “Công tử có biết hay không, nữ tử như viên ngọc, chỉ nên nâng niu cẩn thận ở trong lòng bàn tay, mới có thể khiến cho nàng từ từ tỏa ra ánh sáng rực rỡ, nếu đối xử thô tục là vạn vạn không thể.”

“Đúng vậy, đúng vậy!” Ta vô cùng đồng ý, liên tục gật đầu, ta tuy rằng chỉ được coi như một khối đá thô, nhưng vẫn hy vọng có người sẽ nâng niu trong lòng bàn tay.

“Xùy.” Vô Mẫn Quân đồng thời phát ra một tiếng cười nhạo khinh thường.

“…” Không khí nhất thời có chút xấu hổ.

Vị nam tử kia có lẽ không thể lý giải vì sao ta rõ ràng đồng ý với những lời hắn đã nói, lại muốn “khi dễ” Vô Mẫn Quânnhư vậy , vì thế nghi hoặc buông tay ta ra, chuyển hướng Vô Mẫn Quân, khiêm tốn lễ phép nói: “Vị cô nương này… Chẳng lẽ không ủng hộ?”

“Đúng vậy, tiện thiếp chính là thích bị người đánh, bị người đá, bị người hung hăng ngược đãi, tốt nhất là dùng roi! Người khác sủng ta ta liền cả người không thoải mái —— ngươi thấy ta nói vậy có đúng không, tướng công?” Đầu tiên Vô Mẫn Quân mặt không chút thay đổi đối với vị kia nam tử thao thao bất tuyệt, câu sau lại cất cao giọng, phong tình vạn chủng nhìn về phía ta.

Ta: “…”

Tên nam tử áo trắng kia : “…”

“Oa a a a!” Ta toàn bộ phát điên, Vô Mẫn Quân cứ như vậy hủy đi danh tiết của ta! Ai thích bị người khác ngược đãi, bị đánh —— a!

Ta không khống chế  được tung chân vung tay đấm đá  Vô Mẫn Quân, Vô Mẫn Quân lại dang hai tay ra nói: “Tướng công, quả nhiên cũng là chỉ có mình chàng thương tiện thiếp!”

“…” mọi người trên đường đã tụ tập vây quanh bên cạnh chúng ta, đều lộ ra ánh mắt không thể tin được nhìn Vô Mẫn Quân.

… …

… Ha ha.

********

Sắc mặt tên nam tử áo trắng kia trở nên trắng như quần áo của hắn, ta xấu hổ giữ chặt ống tay áo của hắn, nói: “Vị công tử này, nương tử nhà ta vừa mới bị kích thích, nàng ta bình thường không phải như thế… Không biết tôn tính đại danh của công tử là gì?”

Nam tử áo trắng kia miễn cưỡng cười cười: “Ồ… Hóa ra là thế. Tại hạ gọi là Thiên Duy.”

“Thiên Duy?” Tên này có chút kỳ quái, nhưng ta vẫn tận lực học lời thoại thường thấy ở trong sách, cười nói “Tên rất hay, tên rất hay…”

Ta lại tiếp tục hỏi: “Không biết công tử từ nơi nào đến?”

Thiên Duy có chút kỳ quái nhìn ta: “Công tử, ngài hỏi nhiều như vậy… làm gì?”

Ta ngượng ngùng nói: “Không có gì, chỉ là cảm thấy gặp được công tử là rất có duyên”

Thiên Duy: “…”

“Khụ, ta bỗng nhiên nhớ tới trong nhà còn có việc gấp, xin phép đi trước một bước …”

Thiên Duy không biết vì sao, xoay người muốn bước đi, tay ta dùng lực rất mạnh, bởi vậy xé rách một đoạn tay áo của hắn.

Vô Mẫn Quân vốn im lặng ở bên cạnh, lúc này rốt cục nhịn không được cười ha hả: “Ha ha ha ha, ‘Đoạn tụ’ hàng thật giá thật a ha ha ha…” =))))

Ta nghĩ hắn có thể là bị Nguyên Úc kích thích, bây giờ vẫn chưa khôi phục lại, cho nên không để ý đến hắn, ai biết Thiên Duy thần sắc phức tạp liếc mắt nhìn ta một cái, nhanh chóng rời đi.

Ta: “…”

Thiên Duy hắn… cũng nghĩ như vậy sao…

Ta xoay người, giữ chặt lỗ tai của Vô Mẫn Quân còn đang cười to kia, dùng hết sức kéo hết đi tới mộ tngõ nhỏ bên cạnh, quả thật là lao lực quá độ: “Vô Mẫn Quân, ngươi vừa rồi rốt cuộc là muốn làm gì! Thanh danh của hai chúng ta đều bị hủy!”

Vô Mẫn Quân vừa chải vuốt sợi tóc vừa mới bị xõa ra, vừa tự tại nói: “Không có gì, người mới vừa rồi chính là người Bắc Xương quốc, phỏng chừng biết ta là ngươi.”

Nếu là có người bên ngoài nghe lén, tất nhiên sẽ bị ba từ “Ta là ngươi” khiến cho hỗn loạn, nhưng ta biết ý tứ Vô Mẫn Quân là nói Thiên Duy nhận ra ta là Trường Nghi công chúa.

“Ngươi làm sao mà biết Thiên Duy là người Bắc Xương quốc ?” Ta có điểm nghi ngờ nhìn về phía Vô Mẫn Quân, dù sao công tử áo trắng đó thấy thế nào cũng đều giống người trong lòng được ta kính nể.

Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Hắn nói câu kia, cùng với câu nói bảy năm trước hoàng đế của Bắc Xương quốc nói với phụ hoàng ta giống nhau như đúc, hôm đó hắn mang theo một phi tần, lúc ấy chỉ có ta, phụ hoàng ta, còn có phi tần đó ở đấy.”

Vô Mẫn Quân tiếp tục phân tích: “Thiên Duy, phải, tên giả này thật quá khém, họ Bắc Xương quốc là Ngô, tam hoàng tử của bọn họ tên là Ung, Ngô Ung bỏ chữ trên đi, chính là Thiên Duy.”

Cuối cùng hắn xùy một tiếng, nói: “Con kế thừa phụ thân, cũng không biết cải biến một chút.”

Trong lúc nhất thời ta có chút kính nể, nhưng sau đó lại nghi hoặc nói: “Nếu hoàng đế của Bắc Xương quốc biết ngươi ở đây, làm sao có thể ngu xuẩn đến mức làm cho con hắn … à, nói giống hệt nhau? Nếu hắn biết ngươi là ta, cũng nên biết ta là ngươi.”

Mặt Vô Mẫn Quân không chút thay đổi: “À, lúc ấy ta đang vụng trộm ghé mặt trên xà ngang, chuẩn bị hạ độc vào trong chén rượu của hoàng đế Bắc Xương quốc.”

Ta hỏng mất: “Ngươi khi đó mới mấy tuổi? ! Lại đi làm loại chuyện này? Phụ hoàng ngươi đối với ngươi cũng quá độc ác!”

Vô Mẫn Quân có điểm ngại ngùng: “Ta chính mình vụng trộm đi.”

“…”

Tốt xấu gì cuối cùng ta xem như đã hiểu rõ ràng, đại khái là vua của Bắc Xương quốc  muốn sử dụng mỹ nhân kế để hấp dẫn ta? Sau đó thì sao, chẳng lẽ trong ngoài kết hợp muốn giết chết Vô Mẫn Quân? Xem ra Bắc Xương quốc đối với Tây Ương quốc quả thật có ý nghĩ không an phận.

Kể từ đó ta không khỏi lại có điểm đáng tiếc, nếu sớm biết như thế, mới vừa rồi liền vụng trộm cùng người của Bắc Xương quốc trao đổi ánh mắt với nhau, mọi người có thể cùng nhau thương lượng một chút, làm như thế nào để giết chết Vô Mẫn Quân…

【 Mấy ngày sau, Bắc Xương quốc 】

“Phụ hoàng… Nhi thần kém cỏi.” Một thân ảnh màu trắng phủ phục ở trên sàn bạch ngọc lạnh như băng, phía trước là hoàng đế của Bắc Xương quốc, thân hình cao lớn ngồi trên ngai vị

Quốc vương phẫn nộ vung tay áo lên, ống đựng bút cùng cái chặn giấy trên bàn bị hất hết xuống đất, phát ra tiếng vang lớn!

“Kém cỏi? Đâu chỉ là kém cỏi! Trẫm thật vất vả để điều tra xem  Trường Nghi công chúa thích nhất bộ dạng nam nhân nào, mà ngay cả việc nhỏ ấy ngươi cũng không làm tốt? !”

“Không… Phụ hoàng… Trường Nghi công chúa… vô cùng kỳ quái…” thân ảnh màu trắng run run giải thích.

“Có chuyện liền nói hết ra đi! Cái gì kỳ quái!” quốc vương không kiên nhẫn nói.

“Nàng… Nàng tựa hồ thích bị người khác ngược đãi, đánh… Hơn nữa, Vô Mẫn Quân bên cạnh nàng, dường như…thích nam nhân…”

“…”

“Phụ hoàng… Nhi thần…”

“Thôi!” quốc vương giơ tay lên, khiến cho hắn câm miệng lại.

Sau đó là trầm mặc thật dài, vị đế vương này, tựa hồ là đang lâm vào tự hỏi.

Một lát sau, ông ta trầm giọng nói: “Một khi đã như vậy, bắt đầu từ hôm nay, ngươi phải đi – luyện – tiên – pháp – cho ta !”

Sau đó hắn âm trầm nói: “Luyện không tốt, phải đi dùng sắc dụ dỗ Vô Mẫn Quân”

“… Ô ô ô ô, nhi thần nhất định cố gắng luyện tập tiên pháp… !”

5 responses »

  1. Vân Thiên Thiên says:

    Tư tưởng dạy soái ca của tác giả… Ca nào cũng “thần thánh”

  2. hhd says:

    ôi chao, kiểu này có lẽ sẽ còn nhiều nhân vật đáng thương nữa
    thanks

  3. Ngô Ung đáng thương quá cơ!

  4. Nga ngo says:

    Hi sinh đời con, củng cố đời cha.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s