Ta thở dài, không muốn quấy rầy Vô Mẫn Quân nghỉ ngơi, xoay người bước ra cửa phòng, mới ra khỏi cửa phòng, lại thấy Thái Sư vừa vặn chạy tới đây, thấy ta từ trong phòng Vô Mẫn Quân đi ra, ông ta hơi hơi sửng sốt, nói: “Trường Nghi công chúa như thế nào rồi?”

“Đang nghỉ ngơi ở bên trong, không có gì đáng lo ngại cả.” Ta nói.

Thái Sư gật gật đầu: “Hoàng Thượng, hiện tại cần phải đi chuẩn bị tang sự cho tiên hoàng, sau đó là chuẩn bị cho việc đăng cơ.”

“À…” Ta nghĩ đến nhóm công chúa líu ríu, liền có chút đau đầu, tùy Thái Sư đi tới đó, trên mặt lộ vẻ bình tĩnh, lại giả bộ thêm một chút u buồn, dù sao tính tình Vô Mẫn Quân quái gở, các nàng thấy sắc mặt của ta không tốt, cũng không dám tiến lên quấy rầy.

Đương nhiên, luôn có người cố ý làm khác.

Trong lúc ta còn chưa có phản ứng gì, một người phóng người vọt tới trước mặt ta, túm lấy hai vai ta lay động kịch liệt: “Khanh ca ca! Huynh tại sao có thể làm như vậy? ! Vì sao lại giết cha muội, vì sao? !”

Ta bị lắc đến nỗi choáng váng, biết được vị cô nương khàn cả giọng nói trước mắt này là Thịnh An quận chúa, hai mắt nàng đẫm lệ, mặt nhăn nhó thành một nhúm giống như cái bánh bao bị ngâm lâu trong nước, bàn tay nắm chặt bả vai ta không chịu buông ra.

Ta run giọng nói: “Thịnh An, muội bình tĩnh bình tĩnh…”

Thịnh An quận chúa càng không buông tay, nàng vừa khóc vừa quát: “Huynh bảo muội bình tĩnh như thế nào? ! Vì sao huynh lại để cho nữ nhân kia giết cha muội? !”

Đầu ta càng ngày càng đau, mặc dù cảm thấy nàng ta quả thực đáng thương, nhưng vẫn gỡ cánh tay của nàng ta ra: “Thịnh An, muội đừng cố tình gây sự nữa, là Hưu Ấp vương có ý mưu phản, Trường Nghi công chúa mới ra tay cứu giúp …”

Thịnh An quận chúa khóc tới mức cả người phát run, bàn tay thong thả chậm rãi buông ra, lui lại mấy bước, nói: “Không thể có chuyện đó, cha muội rõ ràng đã từng nói, vì muội, ông sẽ không làm ra những chuyện bất lợi đối với huynh, ông sẽ phò tá huynh…”

“À ” ta có chút không biết nói gì, sau đó an ủi nàng ta “Điều này chứng minh, lời nói của nam nhân đều không thể tin, bao gồm cả cha muội …”

Lời vừa nói ra, ta tựa hồ cảm giác được không khí chung quanh nhất thời trở nên lạnh lẽo, Thịnh An mở to mắt nhìn ta, sau đó khóc nức nở, chạy như điên bỏ đi.

Ta âm thầm hít một hơi, khụ khụ nói: “Chúng ta đi nhìn phụ hoàng trước …”

Các công chúa khác vừa chứng kiến một phen biến cố kia, câm như hến, nghe ta nói vậy vội vàng gật đầu đồng ý, cũng bởi vậy hành trình lần này tiến hành thuận lợi ngoài ý muốn.

Cho dù thuận lợi, nhưng lễ tiết trong hoàng thất thật rườm rà lại rườm rà, đợi cho đến khi tiên hoàng được an trí tạm thời ở bên trong quan tài đã là lúc đêm khuya, nhưng ta còn không thể đi, còn phải một mình ở lễ đường to như vậy tĩnh tọa một đêm để cầu cho tiên hoàng ngủ yên —— bên cạnh đó là tiên hoàng nằm trong cỗ quan tài.

Ta sợ nhất là ma quỷ, lúc biết mình phải làm như vậy, rất giật mình. Lúc phụ hoàng ta mất, vì loạn trong giặc ngoài, lễ nghi đều rất đơn giản, thái tử cũng chỉ là ở bên trong lễ đường quỳ vài canh giờ, sau đó liền đi ra, ta ngàn vạn không thể tưởng được… phải ở đây qua đêm!

Vì thế nhân lúc bữa tối, ta nói chuyện này với Vô Mẫn Quân, uyển chuyển biểu đạt ý nguyện ta cần người ở cùng.

Vô Mẫn Quân nghe xong, thản nhiên nói: “Phụ hoàng ta ở cùng ngươi nha ~.”

“… Phì!” Ta trừng mắt nhìn hắn “Tóm lại ngươi có giúp ta hay không, nếu ngươi không chịu, ta tìm một nam nhân khác…”

“…”

Cuối cùng Vô Mẫn Quân thỏa hiệp, sau khi ta tiến vào lễ đường không lâu cũng lặng lẽ lẻn vào, hai người chúng ta đối mặt nhau ngồi xếp bằng —— theo quy củ, vốn phải quỳ, nhưng ta cùng hắn đều không có một chút ý nghĩ phải quỳ.

Chúng ta cứ như vậy nói chuyện câu được câu không, khi nghe ta nói về chuyện của Thịnh An quận chúa lúc nãy, hắn thản nhiên nói: “Không quan hệ, dù sao về sau nàng ta cũng sẽ trở thành thường dân, sẽ không gặp nàng ta nữa.”

“Muốn giáng nàng ta thành thường dân sao?” Ta có chút kinh ngạc.

Vô Mẫn Quân không liếc mắt nhìn ta một cái, mà ngược lại còn dùng ánh mắt khó hiểu nhìn ta: “Bằng không phải thế nào, lưu nàng ta ở lại bên cạnh, lúc nào cũng khóc, thậm chí động thủ với ngươi?”

“Thế cũng phải.” Ta bất đắc dĩ nói.

Vô Mẫn Quân nói: “Lúc trước ta vốn định…”

Chưa nói xong lại ngậm miệng lại.

Trong lòng ta lại biết rõ ràng: “Ngươi tính giết nàng ta có phải hay không?”

Vô Mẫn Quân nhìn ta cười, ngọn nến màu trắng bên cạnh phát ra ánh nến lắc lư chiếu trên mặt hắn tạo ra ánh sáng quái dị, cho dù đó chính là gương mặt của ta nhưng giờ phút này nhìn thấy như vậy, cũng khiến cho người ta cảm thấy dữ tợn đáng sợ.

“Không, ta tính chu di cửu tộc Hưu Ấp vương.”

“…”

“Chẳng qua hiện tại Bắc Xương quốc như hổ rình mồi, ta muốn đi Đông Nguyên quốc, còn muốn tự mình thân chinh để lấy được sự ủng hộ của binh lính…” hắn bấm đầu ngón tay tính “Nếu lúc này mang cái thanh danh bạo quân vào người thì không được tốt lắm.”

Ta không nói gì, bỗng nhiên có cảm giác lạnh cả người, nói: “À, Vô Mẫn Quân, ta nghĩ nên nói chuyện này với ngươi”

“Sao?” Hắn thu lại biểu tình cổ quái vừa nãy, đơn thuần nhìn ta.

Ta nói: “Về sau loại chuyện như thế này, ngươi cứ để ở trong lòng là được, đừng nói với ta …”

Hắn nhíu mày: “Vì sao?”

“Ta biết được càng nhiều, tương lai lại càng nguy hiểm…” Ta thành thật nói “Ta tình nguyện cái gì cũng không biết…”

Vô Mẫn Quân cười: “Ngươi biết đã quá nhiều, biết thêm nữa cũng khác gì đâu, ngươi sợ cái gì?”

“…”

Ta rất sợ, thật sự…

Thấy tâm trạng hắn hiện tại có vẻ tốt (rõ ràng bên cạnh hắn là quan tài phụ hoàng hắn…), ta không nhịn không được nói: “Nếu như vậy, ta muốn hỏi ngươi một việc.”

Vô Mẫn Quân gật đầu: “Việc gì?”

Ta nói: “Ta kỳ thật, à, cũng nhìn một chút thân thể ngươi.”

Vô Mẫn Quân cười quỷ dị: “Đã biết ngươi sẽ không chịu nổi dụ hoặc, không có việc gì, ta không trách ngươi.”

“…”mặt ta toát mồ hôi nói “Không phải, không phải… Ta chỉ nhìn lưng của ngươi, vết thương trên người ngươi là vì sao?”

Vô Mẫn Quân cũng không thèm để ý nói: “À, do trước đây nghịch ngợm.”

“Làm sao có thể ” hiển nhiên hắn là coi thường năng lực phán đoán của ta, ta nói “Vết thương trên lưng ngươi là do ‘Gặp cốt tiên’ , vết thương trên tai là ‘Tiễn nhĩ’, mấy thứ này ta còn biết nữa! Hơn nữa, ai biết những chỗ khác trên người ngươi còn bị gì…”

Vô Mẫn Quân nhíu mắt: “Ngươi dù sao cũng là một công chúa, làm sao có thể biết những điều này?”

“Do trước đây nghịch ngợm…” Ta rụt lùi, trả lời.

“…”

Ta cùng Vô Mẫn Quân cứ ngồi như vậy, hắn không mở miệng, ta cũng không dám mở miệng nữa, hơn nửa ngày hắn mới chậm rãi nói: “Ngươi không nên hỏi, nếu ngươi biết, thì chắc chắn ngươi sẽ phải chết.”

Ta vui mừng ngẩng đầu: “Thì ra hiện tại ngươi không muốn giết ta.”

Vô Mẫn Quân cười ấm áp: “Ừ, ta chỉ muốn trêu ngươi mà thôi.”

“… Có khác nhau sao?”

“Mặt chữ khác nhau.” Hắn lười biếng nói, sau đó dựa lưng vào cây cột ở phía sau.

“…”

Ta khóc không ra nước mắt: “Ngươi đừng quá kiêu ngạo, hiện tại ta phải đi tìm một nam nhân…”

Vô Mẫn Quân mở to mắt: “Ta ngay cả tìm cũng không cần tìm, trước mắt đã có một nam nhân.”

“…”

Ta sao lại quên mất, nữ giới mới là phái yếu, nếu Vô Mẫn Quân dùng thân thể của ta nhảy đến đây, ta đây liền…

Thấy vẻ mặt ta uất nghẹn, Vô Mẫn Quân nở nụ cười: “Yên tâm, ta không hề có hứng thú đối với chuyện mây mưa thất thường cùng chính mình.”

Đến sau nửa đêm, ta cũng chống đỡ không nổi nữa, liền dựa vào cây cột bắt đầu ngủ, Vô Mẫn Quân đại để là vì ban ngày đã được ngủ, nên không cảm thấy khổ sở gì, chỉ nói: “Trước tiên ngươi ngủ đi, trước khi ta đi sẽ đánh thức ngươi, ngươi cũng nên quỳ, bằng không trong chốc lát giả trang không được giống cho lắm.”

Ta gật đầu: “Được”

Giấc ngủ này ngủ thẳng một mạch, đại để là do ta cảm thấy có Vô Mẫn Quân ở bên cạnh có tác dụng tránh ma quỷ, cho nên vô cùng an tâm, tới lúc hắn đánh thức ta dậy, ta hơi hơi mở mắt nhìn phía ngoài cửa, bên ngoài tựa hồ vẫn là tối đen.

“Ta ngủ được bao lâu?” Ta dụi dụi ánh mắt, có chút bất mãn.

“Chưa đến hai canh giờ.” Vô Mẫn Quân nói “Ta phải đi rồi, ngươi quỳ trước đi.”

Ta gật đầu: “Được.”

Hắn lén lút lách mình rời đi bằng cửa sổ bên kia, một chút tiếng động cũng không có, tình cảnh này làm cho ta nghĩ tới bộ dáng lúc trước ta lẻn vào hoàng cung Tây Ương, cũng là như vậy…

Ta ngồi dưới đất hơn nửa đêm, hai chân đã có chút tê rần, lại quỳ như vậy, đợi tới lúc đám người Thái Sư tới đón tiếp ta, thật là đứng cũng không đứng lên nổi, bọn người Thái Sư thấy ta như vậy, cho rằng ta đã quỳ cả đêm thật, đều cảm động rơi nước mắt, nói ta trung hiếu. =))))

Quan tài của Hoàng Thượng tuy rằng làm cả đêm không ngừng nghỉ, nhưng vẫn chưa được tốt cho lắm, cho nên bọn người Thái Sư để cho ta  đi nghỉ ngơi một chút trước, việc này thật hợp ý ta,  ta trở về Chưởng Kiền điện, ở trong bồn tắm ngập nước, lập tức gọi cung nữ tới thay ta xoa bóp, cái chân đau mới từ từ hồi phục. Vô Mẫn Quân cũng đến đây, ngồi im lặng ở một bên nhìn, cái gì cũng không nói.

Sau khi đám người đi hết, ta còn chưa nói với một câu nào với Vô Mẫn Quân, đám người Thái Sư lại tới nữa, nói là muốn đưa ta đi xem vật bồi táng, ta mang theo Vô Mẫn Quân cùng đi, cho tới chạng vạng tất cả mới được chuẩn bị thỏa đáng, quan tài cũng được làm rất tốt, vì thế mặc tang phục dành cho Hoàng đế vào, ngồi cỗ kiệu đưa tiên hoàng cùng một đống lớn vật bồi táng đi đến hoàng lăng .

Sau một phen lộn xộn này, ta cảm thấy đầu mình như nứt ra, nhưng Vô Mẫn Quân ngược lại rất thoải mái, khi ta quay về Chưởng Kiền điện, hắn cũng không ở trong phòng nhỏ kia, mà ỷ vào không có ai, đĩnh đạc ngồi ở trên giường lớn trong Chưởng Kiền điện, vui thích cắn hạt dưa.

Ta thật sự là tức giận đến muốn đánh hắn một trận, mặc kệ hắn cũng đang ngồi ở trên giường, trực tiếp bổ nhào lên trên giường, nhắc hắn: “Ngươi hình như rất thoải mái…”

Vô Mẫn Quân nhìn ta cười: “Xác thực thoải mái.”

Ta trừng hắn: “Đừng cho là ta không dám đánh nữ nhân!”

Vô Mẫn Quân đem mặt đưa lại: “Ngươi đánh.”

Ta nhìn mặt mình, thủy chung không thể xuống tay, trong lòng tức nghẹ, thật sự là tức nghẹn đến tận cổ, chỉ có thể chui đầu vào trong chăn để nguôi giận.

Vô Mẫn Quân buồn cười nói: “Vua của một nước lại làm động tác của trẻ con như vậy, người ta nhìn thấy chẳng phải sẽ cười đến rụng răng sao?”

Dứt lời, hắn dùng tay lấy ra một nắm hạt dưa đưa đến bên miệng ta: “Ăn đi.”

Ta hoài nghi nhìn hắn: “Ngươi sẽ không hạ độc chứ?”

Hắn cười âm hiểm, đem đám hạt dưa kia cho vào miệng mình, vừa ăn, vừa nói: “Ta sao có thể độc chết chính thân mình, cũng giống như ngươi sao có thể đánh chính thân mình ngươi.”

Ta nói: “Cũng không hẳn, chẳng may ngươi bỗng nhiên nổi điên, thì làm sao bây giờ.”

Vô Mẫn Quân ngáp một cái: “Mọi chuyện đều làm tốt rồi?”

“Ừ.” Ta gật gật đầu “Hôm nay là ngày thứ nhất, ngày kia liền chính thức đăng cơ .”

Vô Mẫn Quân nói: “Chuyện đầu tiên sau khi đăng cơ, đem cả nhà Hưu Ấp vương đều giáng xuống làm thường dân.”

”Được.” Tạo uy tín sao, ta biết .

Vô Mẫn Quân liếc mắt nhìn ta: “Chúng ta ngủ đi.”

“… A?” Trong lúc nhất thời ta không phản ứng được “Cùng nhau ngủ?”

Vô Mẫn Quân lại ngáp một cái: “Dù sao chúng ta đối với nhau cũng không có ý tưởng gì.”

“Vậy cũng đúng, nhưng mà ảnh hưởng không tốt lắm.”

Vô Mẫn Quân khó xử nói: “Vậy không liên quan đến ta, ta ngủ không quen trên giường ở phòng nhỏ bên ngoài, rất cứng.”

Ta tỏ vẻ lý lẽ: “Vậy ta bảo hạ nhân mang đến cho ngươi thêm mười chiếc chăn.”

“Như vậy quá nóng.”

“…”

“Hơn nữa lại nhỏ, lại chật, lại khó chịu…” Hắn cằn nhằn soi mói, mãi đến ta bất đắc dĩ kéo một góc chăn: “Ngủ đi, đừng nói nữa…”

Vô Mẫn Quân vừa lòng cười, đặt mình nằm xuống, ta nhìn mặt của mình, phát hiện đã không còn quen nữa….  thói quen của con người thật sự có điểm đáng sợ.

Bởi vì mấy ngày này đều rất mệt nhọc, ta rất nhanh đã ngủ, buổi sáng ngày hôm sau bởi vì không có chuyện gì, nên không có người gọi ta rời giường, ta liền an an ổn ổn ngủ, đến lúc tỉnh lại trời đã sáng choang, ta vừa định đứng dậy, liền cảm thấy có chút không thích hợp…

Vô Mẫn Quân đã ngồi dậy từ bao giờ, ngồi ở bên giường không biết nhìn cái gì, thấy ta mở to mắt, nói: “Tỉnh?”

Ta trừng mắt nhìn hắn: “Lưu manh…”

Vẻ mặt Vô Mẫn Quân khó hiểu: “Đang êm đẹp, mắng ta làm cái gì… Hiện tại muốn lưu manh cũng là ngươi lưu manh ta…”

Ta cắn môi nói: “Thân mình của ngươi …”

Thấy ta  cứng ngắc như thế, Vô Mẫn Quân liền phản ứng, ho khan nói: “À, cái kia, nam tử khỏe mạnh bình thường mỗi buổi sáng tỉnh lại đều có phản ứng như vậy, à, ngươi…”

Ta ai oán nhìn hắn: “Có biện pháp nào không, thật là khó chịu…”

Vô Mẫn Quân do dự nói: “Tình hình này, ta thường để cho cung nữ đến…”

“Ta không cần!” Ta liều mạng lắc đầu.

“Hoặc là, dùng tay phải…”

Ta quả thực muốn khóc: “Còn có cách thứ ba hay không? Ta nhất định dùng!”

“Vậy…dùng tay trái… ?” Hắn có chút chần chờ.

“… … … …”

Vô Mẫn Quân bất đắc dĩ nói: “Vậy chỉ có thể chờ một lúc là được, nếu thật sự không được thì đi tắm nước lạnh.”

“Trời đang rất lạnh, quên đi…” Ta nằm xuống giường “Lại còn ra vẻ…”

Vô Mẫn Quân gật gật đầu: “Hiện tại ngươi đã biết thân là nam tử có bao nhiêu vất vả rồi chứ?”

Ta có chút tức giận : “Nam tử các ngươi chính là không chịu được như thế…”

Vô Mẫn Quân “hứ” một tiếng nói: “Ngươi nói như vậy, căn bản không công bằng, nữ tử các ngươi khi động tình lại không có dấu hiệu gì.”

“…” Ta kéo một góc chăn chùm kín đầu “Không thèm nghe ngươi nói nữa!”

Vô Mẫn Quân nhẹ giọng cười cười, lại không thèm nhắc lại.

Một lát sau, ta cảm thấy chỗ khô nóng thối lui không ít, liền lộ ra cái đầu, nhìn Vô Mẫn Quân: “Vô Mẫn Quân, ta đã nghĩ ra một biện pháp vĩnh viễn”

Vô Mẫn Quân khóe miệng hơi hơi co rút: “Ngươi không cần nói cho ta biết, theo trực giác ta không đồng ý…”

“Rõ ràng trước bắt nó làm theo cái biện pháp kia, về sau sẽ hoán đổi lại…” Ta không để ý tới hắn, cứ nói tiếp.

Vô Mẫn Quân cười lạnh một tiếng, chỉ chỉ hắn, cũng chính là bộ ngực của ta, lại chỉ chỉ ta, cũng chính là thân thể phía dưới của hắn, nói: “Cao thấp ba chỗ, ngươi hai chỗ, ta hơn ngươi một chỗ, đồng sinh cộng tử, chính ngươi làm đi!”

Ta sửng sốt nửa ngày, chỉ cảm thấy toàn bộ nhiệt khí tụ tập tại hạ phúc bắt đầu  dồn hết lên mặt, sau đó hét lên một tiếng, quát hắn: “Đồ lưu manh, lăn xuống đi! ! !”

Vô Mẫn Quân cười ha ha, ý vị thâm trường nói: “Chúng ta vẫn là cùng nhau ở chung cho tốt đi, ha ha ha ha…”

“…”

Ta nhất định phải đi tìm một nam nhân!

 

 

3 responses »

  1. hoangcindy says:

    Truyện hay quá, hai người cải nhau thật buồn cười 😊, cảm ơn nàng nhé.

  2. Nga ngo says:

    Cao nhân ắt có cao nhân trị!!!

  3. lnlayuki says:

    oi,ti ay nhat dinh paidi tim 2 nam nhan u???????????hehe

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s