Ngày thứ mười sau khi Tiểu Hỉ thành thân,Tam thẩm đến tìm A Hạnh, ấp úng nói cho nàng một tin tức, hóa ra là trong ngày Tiểu Hỉ thành thân, Dì Quyên đã bị một lão bản khách điếm để ý, cưới về làm vợ kế. Dì Quyên là một quả phụ, lại được người ta để lấy làm phu nhân, còn có cái gì mà không đáp ứng, tuy rằng đối phương hơi lớn tuổi một chút, nhưng đối với Dì Quyên mà nói đã là tốt lắm rồi,sao có thể ghét bỏ?

A Hạnh nghe xong tin tức của Tam thẩm, trái tim trở nên nguội lạnh, phụ thân phản ứng chậm, ra tay càng chậm, khi nào thì mới có thể tìm được vợ chứ!

Tam thẩm an ủi A Hạnh nói:

” A Hạnh,con cũng  đừng vội, Tam thẩm sẽ tiếp tục lưu ý, hiện tại công việc đánh xe của cha con tốt như vậy, nhất định có thể tìm được người vợ hiền.”

A Hạnh ủ rũ gật đầu nói:” Đành phải lại phiền toái Tam thẩm lo lắng.”

A Hạnh ủ rũ không phải không có nguyên nhân, bởi vì nàng nghe Tiểu Vân nói đã có người hướng Lưu đại nương cầu hôn, tuy chỉ làm thiếp, nhưng có nhà có ruộng, điều kiện cũng coi như không tồi, nghe Tiểu Vân nói, Lưu đại nương đang suy nghĩ về việc này.

Kỳ thật A Hạnh rất muốn Lưu đại nương gả cho phụ thân, Lưu đại nương là người tốt, tính cách hào sảng,quan trọng nhất là bà thích phụ thân, về sau nhất định cũng sẽ đối tốt với phụ thân. Cũng không nghĩ đến là, phụ thân mình căn bản là đầu gỗ đối với một mảnh thâm tình của người ta một chút phản ứng cũng không có, làm cho Lưu đại nương nản lòng thoái chí, cũng làm cho A Hạnh hoài nghi không biết có phải do phụ thân không thích con người Lưu đại nương hay không, cho nên mới muốn giới thiệu một nữ nhân khác để phụ thân nhận thức,nhưng hiện tại xem ra vấn đề không ở trên người nữ nhân, mà là ở trên người phụ thân, phụ thân ở phương diện này phản ứng đặc biệt trì độn, giống như là đứa trẻ.

Nay ngay cả người thích phụ thân Lưu Hoa Quế cũng sắp gả cho người khác,phụ thân của con nơi, chẳng lẽ nửa đời sau của phụ thân sẽ không lấy vợ sao? Trong lòng A Hạnh nhịn không được rên lên.

Suy nghĩ vì hạnh phúc phụ thân,A Hạnh quyết định cố gắng một lần nữa vì Lưu Hoa Quế và phụ thân. Phụ thân tuy trì độn, nhưng nếu kích thích ông biết đâu sẽ có thay đổi?

Buổi tối hôm nay, trong lúc ăn cơm chiều, A Hạnh nhìn phụ thân nói:” Phụ thân, Lưu đại nương hình như muốn lập gia đình!”

” Ai?” Lý Nhuận Phúc thiếu chút nữa bị nghẹn, ông trợn to mắt nhìn A Hạnh đối diện, vẻ mặt ngạc nhiên ” Là Vương tẩu tử sao?”

A Hạnh nhịn không được liếc phụ thân một cái, nói:

” Phụ thân, người ta đã sớm không phải là Vương tẩu tử, lão công của đại nương đã chết lâu như vậy, nay đại nương sẽ gả cho người khác, có lẽ phụ thân về sau nên đổi thành gọi đại nương là Triệu tẩu tử!”

Lý Nhuận Phúc tiếp tục tỏ vẻ kinh dị:” Họ Triệu? Là ai?”

” Chính là cái người ở ngã tư chuyên mua bán son phấn bột nước,phụ thân đừng nghĩ ông ta chỉ là người mua bán nhỏ,ở quê nhà người ta có nhà có ruộng, cho dù không buôn bán nhưng lúc nào cũng có thể về nhà làm ruộng đều có cơm ăn!”

Biểu tình Lý Nhuận Phúc có chút ngơ ngác:

” Vậy Vương…… Không, Lưu Hoa Quế đáp ứng rồi sao?”

A Hạnh nhìn vẻ mặt của phụ thân, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một tia hy vọng:

” Còn chưa, dù sao con cảm thấy đại nương sớm hay muộn sẽ đáp ứng, có lẽ tháng này, có lẽ tháng sau Lưu đại nương sẽ gả cho người ta cũng không chừng!” A Hạnh vụng trộm chú ý biểu tình của phụ thân, tiếp tục nói:” Đến lúc đó, sẽ không có người làm mỳ thịt bò ăn, cũng như bánh bao cho người ăn a!”

Trên mặt Lý Nhuận Phúc có chút cảm giác bất định, ông dừng chiếc đũa trong tay. Ngẩn ngơ một hồi, một lát sau mới nhẹ nhàng nói:

” Lưu Hoa Quế có thể tái giá là chuyện tốt, phụ thân hẳn là vì nàng mà vui vẻ mới đúng, nhưng vì sao, phụ thân không thể nào vui nổi?”

A Hạnh nghe được những lời này của phụ thân, đôi mắt sáng lên, toàn thân đều mừng rỡ, hay là vì ở cạnh nhau lâu như vậy, phụ thân đã thích Lưu đại nương nhưng  bởi vì quá trì độn, cho nên mới không phát giác cảm tình này của mình, bình thường Lưu Hoa Quế đối với ông rất tốt, nhưng một khi ý thức được Lưu Hoa Quế phải gả cho người khác, không bao giờ có thể đối tốt với ông nữa,nên chỉ biết sốt ruột!

A Hạnh thừa dịp rèn sắt khi còn nóng, vội vàng nói:” Phụ thân, phụ thân không phải thích Lưu đại nương chứ?”

Bị nữ nhi hỏi như vậy, trên mặt Lý Nhuận Phúc có chút không nhịn được, không khỏi trầm xuống, nói:” Kỳ cục,sao lại nói với phụ thân như vậy!”

A Hạnh một chút cũng không bị ông dọa, tiếp tục nói:” Phụ thân, hiện tại trong nhà cũng chỉ có hai cha con chúng ta, nếu con không quan tâm đến phụ thân thì còn ai quan tâm phụ thân? Hơn nữa,con đã lớn như vậy, có một số việc con hiểu được!”

A Hạnh đứng lên, đem ghế chuyển đến bên người phụ thân, ngồi xuống ở bên người ông, nhìn phụ thân,nói:

” Phụ thân, nếu phụ thân thật sự không muốn Lưu đại nương gả cho người khác, phụ thân nhất định phải giữ Lưu đại nương lại. Kỳ thật, Lưu đại nương thích phụ thân, nhưng phụ thân đối với đại nương không chút phản ứng gì, mới khiến cho đại nương thất vọng. Chỉ cần phụ thân nguyện ý thú đại nương, đại nương nhất định sẽ ở lại bên cạnh phụ thân!”

Lời nói của nữ nhi khiến cho Lý Nhuận Phúc có chút ngượng ngùng, ông nhẹ nhàng khụ một tiếng, ấp a ấp úng nói:” Lưu Hoa Quế…… Nàng thích…… Ta?” Hắn dùng ngón tay chỉ mình, biểu tình xem ra có chút ngu ngốc.

A Hạnh hận không thể dùng sức lay tỉnh ông, nàng đứng lên, nhìn phụ thân lớn tiếng nói:

” Cha ơi, Lưu Hoa Quế vẫn đối với cha tốt như vậy, thế nhưng cha không biết đại nương thích cha?”

A Hạnh quả thực muốn phát cuồng, toàn thế giới đều có thể nhìn ra, thế nhưng ông không biết? Nàng còn vẫn nghĩ rằng bởi vì ông không thích loại nữ tử này mới không tiếp nhận Lưu Hoa Quế, hóa ra là ông không biết gì! A Hạnh cảm thấy chính mình sắp té xỉu.

A Hạnh thực khẳng định thực khẳng định nói cho phụ thân mình:

” Đúng vậy,Lưu Hoa Quế thích phụ thân, thích phụ thân rất lâu! Nếu không vì sao đại nương đối tốt với phụ thân như vậy? Đại nương nghĩ phụ thân không thích mình, cho nên mới muốn gả cho người khác, nếu phụ thân không hy vọng Lưu đại nương gả cho người khác, nhất định phụ thân phải cưới Lưu đại nương!”

Hiện tại A Hạnh đã rõ, nói chuyện tình cảm cùng phụ thân phải nói trắng ra, nói trực tiếp, không thể có chút giấu diếm cùng rụt rè, nếu không, kết quả sẽ thực bi thương!

Nghe đến đó,biểu tình Lý Nhuận Phúc bỗng nhiên ảm đạm, nhẹ giọng nói:” Nhưng cha chỉ có một cánh tay……”

Trong lòng A Hạnh dâng lên một sự chua xót, nàng ngồi xổm xuống bên cạnh phụ thân, ngửa đầu nhìn phụ thân nói:

” Cha, khi Lưu Hoa Quế thích cha, cha chính là đã cụt một tay, nếu Lưu đại nương thật sự ghét bỏ cha sao có thể thích cha, đối với cha tốt như vậy? Hơn nữa, cha cụt một tay thì sao? Tuy rằng cha chỉ có một cánh tay, nhưng đánh được xe ngựa, kiếm được bạc, so với rất nhiều người còn tốt hơn, phụ thân, cho dù cha có cụt một tay, thì thế nào? Không cần do dự, nếu không muốn Lưu đại nương rời đi, liền giữ lấy đại nương, nửa đời sau chung sống cùng đại nương. Cha nghĩ àm xem, đó là chuyện tốt đẹp cỡ nào!”

Lý Nhuận Phúc vẫn đang cúi đầu không nói, tựa hồ còn do dự, A Hạnh lại lần nữa khẳng định:” Phụ thân, sao lại do dự, Lưu đại nương sẽ gả cho người khác, con nghe Tiểu Vân nói,Triệu lão bản này hai ngày nữa sẽ tới, nếu phụ thân không giữ đại nương lại, đến lúc đó hối hận cũng không kịp!”

Lý Nhuận Phúc “phốc” một tiếng đứng lên, trên mặt lộ ra biểu hiện rất kiên định :

” Chaa đi tìm Hoa Quế nói rõ ràng!”

A Hạnh kích động thiếu chút nữa muốn hô ba tiếng vạn tuế, nàng sợ phụ thân đổi ý, vội vàng đem phụ thân đẩy ra ngoài cửa:” Nhanh đi nhanh đi, chậm sẽ muộn!”

Rốt cuộc phụ thân cũng mở miệng với Lưu Hoa Quế,A Hạnh bởi vì không ở đó, cho nên cũng không biết rõ ràng. Nhưng sau theo đương sự Lưu Hoa Quế miêu tả thì……

Lưu Hoa Quế khi cùng A Hạnh nói chuyện này, tuy rằng đã là phu nhân, nhưng trên mặt lại mang theo vẻ e lệ như cô gái, lộ ra khuôn mặt đỏ hồng, có vẻ kiều mỵ mà ngày thường rất ít khi nhìn thấy.

” Lúc ấy là vừa ăn xong cơm chiều, tại phòng bếp còn có rất nhiều người, mọi người đang cùng nhau dọn dẹp. Nhưng đột nhiên, cha con xông vào, đi đến trước mặt đại nương lớn tiếng nói‘ Hoa Quế, đừng gả cho tên họ Triệu, gả cho huynh đi!’” Nói tới đây, bà không nhịn được dùng hai tay che mặt, hai mắt sáng trong suốt, khóe miệng lộ ra nụ cười ngọt ngào hạnh phúc

” Đại nương quả thực không thể tin được lỗ tai mình, có cảm giác tự nhiên có một chiếc búa giáng xuống đầu đại nương khiến cho đại nương choáng váng, hoàn toàn không hiểu đầu đuôi ……

” Cả người đại nương đều ngây ra,chỉ chằm chằm nhìn Nhuận Phúc, hoàn toàn không phản ứng không biết chuyện gì xảy ra. Mà cha con thấy đại nương không nói gì, có chút sốt ruột hỏi đại nương ‘Như thế nào, Hoa Quế, muội không muốn sao?’ Lúc ấy nước mắt đại nương lập tức rơi xuống.”

Nói tới đây, trong mắt Lưu Hoa Quế đã có dấu lệ:” Đại nương làm sao có thể không muốn, đại nương mong chuyện này lâu như vậy! Nhưng khi nó trở thành sự thật, đại nương có cảm giác như nằm mơ, quả thực không thể tin được nó là thật!”

Lưu Hoa Quế nói tới đây vốn không có nói thêm gì nữa, chuyện kế tiếp do Tiểu Vân bổ sung:

” Lúc ấy nương tỷ vừa khóc vừa gật đầu, Lý đại thúc ở bên cạnh chân tay luống cuống, muốn giúp nương lau nước mắt, nhưng lại ngượng ngùng. Bộ dáng hai người thoạt nhìn đều thực buồn cười, nhưng không biết thế nào, tỷ lại muốn khóc. Nhưng tỷ biết, một khắc đó trong lòng nương nhất định là phi thường phi thường vui vẻ, bà sống lâu như vậy chỉ có thời khắc đó là vui vẻ nhất.”

Nói tới đây, Tiểu Vân ngẩng đầu, trên mặt lộ ra vẻ mặt khó hiểu :

“Nhưng tỷ cảm thấy rất kỳ quái, Triệu đại thúc mặc dù có ý tứ với nương tỷ, nhưng vẫn chưa làm gì, Lý đại thúc sao có thể cho rằng nương tỷ sẽ gả cho Triệu đại thúc ? Thật là kỳ quái!”

A Hạnh ho khan hai tiếng, lại hắng hắng giọng rồi nói:” Quản nó làm gì? Chỉ cần kết quả làm tất cả mọi người vừa lòng thì tốt rồi, về phần quá trình, không có mấu chốt gì!”

Tiểu Vân cười gật đầu:” Có đạo lý!”

Nếu không có A Hạnh ở phía sau thôi thúc thì chuyện của hai người đó coi như xong. Hai người cũng không muốn phô trương, chỉ đơn giản bái thiên địa, rồi mời mọi người ở rạp hát cùng thân bằng bạn tốt tới ăn một bữa cơm. Sau đó, mẹ con Lưu Hoa Quế chuyển ra khỏi rạp hát,vào nhà của A Hạnh. Lưu Hoa Quế ở cùng một phòng với Lý Nhuận Phúc,Tiểu Vân cùng A Hạnh một phòng. Bốn người ở tại một nơi mặc dù có hơi chật chội, nhưng đều phi thường vui vẻ.

Mà cảm xúc của Tiểu Vân không thể dùng từ hưng phấn để hình dung, vào buổi tối  vừa vào phòng A Hạnh, TIểu Vân kích động ngủ không yên, lôi kéo A Hạnh nói không ngừng

” A Hạnh, hiện tại chúng ta là tỷ muội!”

” A Hạnh, tỷ so với muội lớn hơn, muội về sau phải gọi tỷ là tỷ tỷ !”

” A Hạnh, tỷ là tỷ tỷ của muội , về sau tỷ nhất định sẽ bảo vệ muội, quyết không để cho người ta khi dễ muội!”

” A Hạnh, muội nói xem cha mẹ về sau có sinh cho chúng ta một đệ đệ không?‘

” Đương nhiên là sẽ có!”

” Tỷ không muốn có đệ đệ, tỷ muốn có muội muội……”

“……”

A Hạnh ngủ phía bên ngoài giường, nghe Tiểu Vân bên cạnh liên tục không ngừng lải nhải, cảm thấy buồn bực không thôi, nhưng trong lòng còn có một cảm giác hạnh phúc tràn đầy, nàng nhìn ánh trăng sáng ngoài cửa sổ,thở dài một tiếng, khóe miệng gợi lên một nụ cười bất đắc dĩ.

Phụ thân trì độn rốt cục cũng thành thân a! ~~~ Tung hoa~~~~

3 responses »

  1. zjn says:

    hehe,thanks nha

  2. thongminh123 says:

    tung hoa chúc mừng, aH thật là siêu cao thủ

  3. www26590 says:

    cuối cùng thì chuyện của cha A Hạnh cũng xong😀
    anh Phong bao giờ mới xuất hiện nhỉ
    thanks nàng

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s