Thời điểm ta lẻn vào hoàng cung Tây Ương quốc chính là nửa đêm, trăng cao đêm tối, đúng là thời tiết tốt để làm chuyện vi phạm pháp luật.
Mà ta muốn đi ám sát Tây thái tử trẻ tuổi hiện tại của Tây Ương quốc, Vô Mẫn Quân.
Khi còn nhỏ, lúc mà ta theo sư phó học công phu, bọn họ có nói với ta : “Công chúa, những thứ người học này là để giúp cho thân thể mạnh khỏe, còn có để bảo vệ bản thân mình. Mấy năm liên tục chiến loạn này, quốc vương Tây Ương quốc như hổ rình mồi đối với Đông Nguyên quốc, Hoàng Thượng lại… Nói ngắn lại, tương lai nếu là phát sinh chuyện bất trắc gì, người cũng không đến mức không hề có sức phản kháng.”
Lúc trước khi ta học tam kinh với cả giải chữ đều học rất chậm, cho nên phụ vương nhận định ta là một cô nương trí tuệ không cao, đối với việc giáo dục ta cũng không quan tâm, có ai biết rằng tuy rằng ta không phải là người học văn nhưng chính là một người có thể học võ, từ lúc tự ngồi tấn rồi đến lúc có thể tự nhiên sử dụng các loại vũ khí, chẳng qua là chỉ trong thời gia mười năm ngắn ngủn.
Trước kia ta từng xem qua một lời nói như thế này, kiếm khách nói “Ta bảy tuổi học kiếm, bảy năm thành tài, đến nay chưa gặp được địch thủ” khi đó ta cảm thấy thực khốc, cũng không nghĩ tới có một ngày bản thân mình cũng có cảnh giới như vậy. Ta sáu tuổi học võ, mười năm thành tài, ở trong trong hoàng cung to như vậy cũng chưa từng bị ai đánh bại.
Đối với việc thiện võ của ta, phụ hoàng lúc đầu vui sướng vạn phần, sau lại bởi vì bắt đầu cùng đạo sĩ tu luyện thuật trường sinh bất lão, dần dần trở nên mê tín, đạo sĩ kia là người của hoàng hậu, đối với đứa trẻ do tiểu nương sinh ra là ta vẫn không vui, liền cố ý vô tình nói rằng ta giỏi võ như vậy, không chừng là sát tinh chuyển thế, mấy năm này liên tục bất bình nói rằng tai họa thiên ti vạn lũ có liên quan tới ta.
Trở thành một kẻ “Sát tinh chuyển thế”này khiến cho phụ hoàng lại có thành kiến đối với ta, cũng may ta đã có thói quen bị ông ấy dùng thành kiếnmà đối xử cho nên cũng không cảm thấy khó chịu, chỉ tận lực sử dụng võ công, nhất là ở trong hoàng cung.
Lại nói, dã tâm Tây Ương quốc vẫn rất lớn, điểm này cũng không có bởi vì sát tinh ta giảm bớt luyện võ mà có điều thay đổi. Hoàng đế trầm mê vì trường sinh thuật, hoàng hậu đùa bỡn quyền thế, đại thần khuyển mã vô dụng, dân chúng oán giận nói Đông Nguyên quốc tuyệt không phải là đối thủ của bọn hắn, trăm vạn đại quân tựa như khi mùa đông hàng năm tới sẽ đến tây Bắc Phong, chậm rãi tiến sát vào Đông Nguyên quốc.
Bọn họ rất nhanh đã công phá Liễu thành, Liễu thành là một thành ở phía tây nam của Đông Nguyên quốc, non xanh nước biếc, đất đai phì nhiêu, những lương thực tốt nhất của chúng ta ăn đều là mỗi ngày nối liền không dứt vận chuyển từ Liễu thành đến, xiêm y cùng trang sức chúng ta mặc cũng phần lớn là vải vóc từ nơi đó và nhờ tay nghề của các nữ tử Liễu thành.
Liễu thành cách Vân thành, đô thành của Đông Nguyên quốc cũng không quá xa, xem tư thế bọn hắn vẫn chậm rãi một đường tiến tới, tối thiểu ít nhất nửa tháng mới có thể công thành.
Hoàng Thượng bởi vì ăn dược vật nhiều năm, thân thể sớm lại không được, sau khi biết được tin tức Tây Ương quốc đánh vào Liễu thành Đông Nguyên quốc, nhất thời chịu không nổi mà đi đời nhà ma. Hoàng đệ nhỏ tuổi của ta vội vàng đăng cơ, hoàng hậu – giờ hẳn là Thái Hậu buông rèm chấp chính, lại cũng không có gì biện pháp nào ngăn cản quân đội quân Tây Ương quốc
Kẻ dẫn đầu mang binh lính của Tây Ương quốc là thái tử Vô Mẫn Quân, tên này danh tiếng thật không tốt, bởi vì hắn nghe đồn không có nhân tính hơn nữa lại còn ra tay không hề thương xót.
Sau khi công phá liễu thành, chuyện về Vô Mẫn Quân truyền đến tận kinh thành, bọn thái giám hoang mang rối loạn nhất nhất đều nói về hắn, nói hắn đứng ở chỗ cao, không ai bì nổi, khuôn mặt mơ hồ, thanh âm trầm ổn: ” Người Đông Nguyên quốc, ra hàng không giết. Không ra hàng bất kể là ai xử tử ngay tại chỗ.”
Sau đó khi hắn biết được chuyện phụ vương vì luyện thuật trường sinh mà đoản mệnh, cư nhiên chuyện trò vui vẻ ngâm thơ: “Không yêu thuật trường sinh, không phải người trường sinh.”
Ngắn ngủn hai câu nói này đã nói cho hoàng thất Đông Nguyên quốc người ta nâng không ngẩng đầu lên nổi. Đối với điểm này, ta có chút bất đắc dĩ, nhưng cũng không có nhiều bi thương, đối với Đông Nguyên quốc, ta không có cảm tình gì, đối với phụ hoàng cũng thế. Ấn tượng của ta đối với ông ấy chẳng qua là trước đây ông ấy tùy ý ban cái chết cho mẫu thân, tùy ý quẳng ta cho một phi tần không được sủng nuôi dưỡng, sau khi vị phi tần kia bệnh cũng không quản ta nữa.
Dù sao dân chúng Đông Nguyên quốc cần được cứu thật, một số người bọn họ tuy rằng đã đầu hàng những cũng sẽ chịu khổ sát hại — quốc vương Đông Nguyên tuy rằng yếu đuối vô năng, nhưng dân chúng cũng rất có cốt khí, lúc trước khi quân đội Tây Ương quốc tiến công, vài thứ lọt vào tay dân chúng tự phát tạo thành đội hộ vệ công kích, bởi vậy binh lính Tây Ương quốc đối với những người thường dân tay không tấc sắt này có sự oán hận.
Binh lính Tây Ương quốc gần trong gang tấc, nhưng vương thất Đông Nguyên quốc vẫn còn ở lại, chưa hàng chưa diệt, cho nên không tính đã mất nước. Nhưng tình huống như vậy cũng chống đỡ không được bao lâu .
Mãi cho tới vài ngày trước đó, Thái Hậu đã già đi rất nhiều gọi ta đến trước mặt bà ta, hỏi ta: “Trường Nghi công chúa, ngươi có phải rất hận ta hay không, cả phụ hoàng ngươi nữa?”
“Phụ hoàng mẫu hậu sinh dưỡng nhi thần, nhi thần không hận.” Ta thành thật trả lời.
“Chính là cũng không có cảm tình, phải không?” Bà ta bất đắc dĩ cười cười, “Ta thủy chung không có dự đoán được sẽ có một ngày như vậy…”
Bà ta quỳ xuống ở trước mặt ta.
Ta không chút kinh hoảng, ta biết nguyên nhân bà ta quỳ xuống là cái gì. Nếu như so sánh thì việc bà ta quỳ xuống cũng không tính là đại quá lớn gì.
Bà ta nói: “Trường Nghi công chúa, trong số cảnh vệ của Đông Nguyên, võ công như ngươi không ai bì được, chỉ có dùng khả năng của ngươi đi truy sát Vô Mẫn Quân, thay cho phụ hoàng người, còn có báo thù quốc gia…”
Ta đáp ứng, mặc dù ta đối với bọn họ không cảm tình, trong trường hợp đó ta dù sao cũng là công chúa Đông Nguyên quốc, mười sáu năm ta sinh tồn kì thực đều không phải là nhờ phụ hoàng nuôi dưỡng, mà là dân chúng Đông Nguyên quốc dưỡng dục. Cơm ăn của ta đều là từ những nông phu, áo mặc của ta đều là từ những nữ dân trên phố, cung điện của ta là do vô số mồ hôi nước mắt nhân dân.
Trừ bỏ võ nghệ, ta cũng không có năng lực giống như bọn họ, nếu như sống trong dân gian chỉ sợ cuộc sống khốn khổ đến cực điểm. Trong trường hợp đó ta mặc dù không được sủng, nhưng vẫn đã có một chút hưởng thụ, tất cả mọi thứ đó đều từ chính thuế má của dân chúng Đông Nguyên quốc mà có.
Ta liền dùng sở trường duy nhất này– võ công, đi báo đáp toàn dân chúng Đông Nguyên quốc.
Mặc dù ta biết, lần này có đi không có về.

***

Vô Mẫn Quân hiện tại đã muốn trở về Tây Ương quốc, nguyên nhân là bởi vì ở Tây thành, hoàng đế Tây Ương quốc bệnh tình nguy kịch, thân là thái tử duy nhất, lại là tướng quân trẻ tuổi đã lập kỳ công, Vô Mẫn Quân tự nhiên là người được lựa chọn tiếp nhận ngôi vị hoàng đế. Huống chi Đông Nguyên quốc phong phiêu vũ diêu, hắn đã muốn không nên chính mình tự mình thủ trận.
Với hắn ta mà nói, hiện tại canh giữ ở bên cạnh hoàng đế tại Tây thành chờ ông ta tắt thở, tựa hồ mới là chuyện trọng yếu nhất.
Thông qua nhiều ngày chuẩn bị như vậy, ta biết Vô Mẫn Quân ở tại Chưởng Kiền điện, xem ra tên này là có dã tâm lớn tới mức không ai bì nổi, Chưởng Kiền điện, hắn còn muốn đem cả biển Càn Khôn đều nắm trong lòng bàn tay sao.
Ta thật cẩn thận vạch mái ngói nóc nhà ra, thanh âm rất nhẹ, không người phát giác. Chưởng Kiền trong điện to như vậy mà hoàn toàn tối đen, ta nghiêng tai lắng nghe, nghe thấy tiếng hít thở rất nhỏ, hẳn là Vô Mẫn Quân đã chìm vào giấc ngủ, nếu hắn tỉnh , tiếng hít thở sẽ hỗn loạn một chút.
Ta phi thân đi xuống, đánh ngất một vài tên thị vệ còn chưa kịp phản ứng lại, sự tình tiến hành thuận lợi ngoài kiến của ta dự, ta mở cửa ra, rất nhanh đi vào, bộ pháp nhẹ nhàng ổn định, lặng yên không một tiếng động. Sau đó ta hướng về giường Vô Mẫn Quân tới gần.
Trong bóng đêm không thể nhìn rõ, ta chỉ có thể mơ hồ cảm giác được có một dáng người nam tử rất cao đang nằm nghiêng, rút ra chủy thủ, ta một đao đâm xuống, cái người kia vốn nên ngủ say lại trong thời khắc chỉ mành treo chuông nghiêng trở thân mình mà khí lực ta dùng là quá lớn, chủy thủ lại cực vì sắc bén, hắn đào thoát chạy đi, toàn bộ chủy thủ đâm xuống giường, trong lúc nhất thời ta không có biện pháp gì.
Nhân lúc ta bận rút chủy thủ ra, người kia đã muốn nhẹ thẳng đứng thẳng lên, không lưu tình chút nào lấy tay vung lên hướng về phía ta, ta lắc mình tránh thoát, chỉ cảm thấy âm thanh gió vút qua bên tai thật lớn, kình lực từ tay của Vô Mẫn Quân lại lớn như thế, thật sự làm cho người ta ngoài ý muốn.
Ta không thể rút ra chủy thủ, đành phải buông tha, hai người liền trong bóng đêm sử dụng tay không đánh nhau, tuy nói ta chưa từng gặp phải địch thủ, nhưng Vô Mẫn Quân tựa hồ cũng là địch thủ đầu tiên mà ta gặp phải.
Dáng người hắn linh hoạt, một chút chậm chạp của người vừa tỉnh dậy đều không có, dùng sức lớn mà không chậm chạp, trong bóng đêm không nhìn thấy rõ ràng vạt gì mà cũng có thể thực chuẩn xác công kích điểm trí mạng của ta, ta từ ngoài cung lẻn vào, thể lực đã sớm chống đỡ không nổi, các chiêu đánh qua đánh lại, dần dần lâm vào thế hạ phong.
Đằng nào cũng thế, không thể vì nước báo thù, vậy vì nước hy sinh thân mình đi.
Ta có chút bất đắc dĩ nghĩ như vậy.
Tưởng là nghĩ như vậy, bản năng ham sống lại vẫn khiến cho ta càng tận lực đấu với hắn, mãi cho đến khi rốt cục hắn lộ ra một khe hở, ta lập tức chen chân vào đốn ngã hắn, Vô Mẫn Quân vì tránh không kịp, ngã sấp xuống sàn, nhưng cũng bắt được góc áo của ta. Hai người chúng ta cùng nhau ngã xuống, hơn nữa không may là chúng ta đều bất tỉnh.
***
Lúc tỉnh lại, hóa ra trời đã mờ sáng, ta cảm thấy đau đầu không chịu nổi, lại có chút nghi hoặc chẳng lẽ ta không phải đã chết sao, như thế nào còn có thể có cảm giác “Đau” như vậy?
Nhưng mà khi mở to mắt ta liền ngây ngẩn cả người, bởi vì thế nhưng ta lại nhìn thấy “Chính mình”, chính ta đang mặc cái y phục dạ hành kia, sắc mặt cực kỳ khó coi trừng mắt nhìn ta. Trên đầu “Ta” còn có một chút vết máu lưu lại ở vết thương, đại khái là hôm qua đụng phải.
Này…
Ta hơi hơi cúi đầu, đã thấy chính mình cư nhiên mặc một bộ quần áo thái tử Tây Ương quốc, trường bào có vạt áo dài màu tối, cổ tay áo và cổ áo đều có vẽ hoa vân tường vân, trông rất nặng nề.
Lại nhìn hai tay hai chân, thon dài trắng noãn, có lẽ bởi vì có nhiều năm cầm vũ khí nên bàn tay có chỗ chai sần, nhưng đây tay chân của nam nhân.
Ta trợn mắt há hốc mồm nhìn “Chính mình”, nửa ngày nói không nên lời một câu.
Ta, Trường Nghi công chúa Đông Nguyên quốc, cư nhiên cùng thái tử quốc gia đối địch với mình trao đổi thân thể…

6 responses »

  1. Huongnguyen says:

    Truyện hay lam.., ban edit rất hay. Thanks các ban nhiu nhiu nha.

  2. oa, hay quá đi mất!

  3. summerwind says:

    Truyện hay, nữ chính đáng yêu =)))
    Cảm ơn bạn đã edit truyện. *moa, moa, chụt* (xin miếng đậu hủ. ke ke)

  4. Nga ngo says:

    Ủa, ngất cái là hoán xác luôn sao? Mình cứ tưởng phải uống cái j đó hoặc gặp tai nạn kiểu gì gây sốc cho linh hồn cả 2 người hay cái gì đó tương tự.
    Căm ơn bạn đã dịch truyện

  5. www26590 says:

    đọc chương 1 thía hấp dẫn ghê, thanks nàng

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s