Xem ra, cô luôn luôn có thể hiểu rõ anh, bởi vì, trước khi trở thành người yêu, bọn họ đã từng là bạn bè và đồng nghiệp trong hai năm liền.

“Hai người hiện tại ở cùng một chỗ?” Cô bình tĩnh hỏi.

“Đúng vậy, anh yêu cô ấy, anh đã thuyết phục cô ấy không phải lập gia đình !” Anh không chút để ý gì tới cảm giác của cô.

Bởi vì, nỗi đau lâu dài không bằng nỗi đau ngay bây giờ.

Bởi vì, không thể mắc thêm lỗi lầm nữa.

Bởi vì, người anh yêu tới cùng, trong trái tim anh vĩnh viễn chỉ có một người.

Anh không lừa được chính mình.

Trong một khắc nhìn thấy Hiểu Văn, anh đã từng nghĩ rằng khi gặp lại cô ấy bản thân có thể bình tĩnh đạm mạc, nhưng mà tâm tình của anh thật ngoài ý muốn có cảm giác như thể bị thứ gì đó đánh thật sâu vào, nếu muốn lừa gạt chính mình đó không phải là tình yêu thì ngay cả chính mình cũng không thuyết phục được.

Cô không ngạc nhiên, bởi vì cái bó hoa đang cắm kia tên tự tiếng trung có nghĩa là “Trung trinh không đổi”, đó là loài hoa mà Hiểu Văn yêu nhất, anh chưa bao giờ từng hỏi qua Tống Dư Vấn cô, rốt cuộc thích cái gì, rốt cuộc thích hoa gì cũng như  cô đang suy nghĩ gì!

” Tám mươi bàn tiệc ngày mai, anh chuẩn bị sẽ phải giải thích như thế nào bây giờ?” Cô bình tĩnh hỏi.

“Thực thật có lỗi, anh sẽ nhất nhất thông báo tới bạn bè thân thích, còn những người khách…” Anh hô hấp trầm ổn nói ra sự an bài của chính mình.

Nếu không gặp lại Hiểu Văn, có lẽ anh khi còn sống cứ như vậy chấp nhận ở cùng Dư Vấn từ nay về sau, dù sao, cùng Dư Vấn hợp tác là tốt nhất trong côg việc, còn trong cuộc sống thì nàng là một người bạn gái hoàn mỹ không có bất kỳ tật xấu gì.

“Anh cảm thấy, hai bên cha mẹ chúng ta chịu được đả kích này không, có chịu được sự mất mặt này không? Về sau, hai người chúng ta còn có thể tiếp tục xuất hiện ở trên thương trường sao? Còn có, nếu chúng ta hủy hôn ước , công ty làm sao bây giờ?” Cô liên tục ném ra mấy vấn đề.

Cô không cầu xin anh, một người đàn ông một khi đã chỉ nghĩ đến tình yêu khác, cầu xin chính là làm mất đi sự tôn nghiêm của phụ nữ.

Cô chính là đem sự thật bày ra trước mắt cho anh, “Công ty tuy rằng không lớn, nhưng là tâm huyết của hai người chúng ta, phần lớn tài chính đều là hai nhà chúng ta duy trì, cha anh bởi vì tin tưởng vào tài năng của anh mà có bao nhiêu mong chờ? Nếu chúng ta chia tay, anh muốn chia thành hai nửa?” Nếu anh nghĩ là sau này, cô vẫn hợp tác cùng anh tiếp tục kinh doanh, quả thực là nằm mơ!

“Dư Vấn ——” thanh âm của anh thật trầm.

Anh biết, anh biết rất rõ ràng, cho nên, mới có thể do dự, cố kỵ lâu như vậy.

Anh hiểu được, anh đã không còn là một công tử nhà giàu được gia đình bảo hộ mấy năm trước nữa rồi.

“Anh đã suy nghĩ rõ ràng, không có em, vốn không có công ty này.” Ang thực cảm kích cô.

Cho nên, anh rõ ràng biết được tầm quan trọng của cô đối với công tỷ của mình?

Dưới đáy lòngDư Vấn  cười lạnh.

“Công ty toàn bộ đều để cho em, ngày mai anh sẽ đến công ty để làm thủ tục chuyển cổ phần cho em.” Anh tỏ ra không có chút ủy mị nào cả, “Đấy cũng coi như cho em, để cho nhà của em có chút an ủi!” Anh làm ra bộ cái gì cũng không cần.

Cô ngây ngẩn cả người.

“Anh yêu Hiểu Văn, cho nên anh nguyện ý vì cô ấy làm lại từ đầu.” Dư Vấn hiểu được tất cả mọi vấn đều anh đều đã suy nghĩ qua, cho dù là kết quả có thế nào, anh vẫn nhu cũ nguỵện ý vì người yêu mà trở thành hai bàn tay trắng làm lại từ đầu.

Cho dù hiện tại cuộc sống có phải chịu áp lực nào, nhưng anh đã không còn có thể kiềm chế được nữa.

Tâm tình của Dư Vấn nhất thời trầm xuống không thể nói gì được.

Cô cuối cùng bắt lấy một tia lý trí, “Đem điện thoại đưa cho Hiểu Văn đi, em có lời muốn nói cùng cô ấy.”

“Có chuyện gì nói với anh!” Thái độ của anh cảnh giác, bảo hộ cẩn thận đối với người yêu.

“Như thế nào, Hạ Nghị, em cùng người bạn tốt của mình bạn tốt có mấy lời muốn nói cũng không được ?” Cô lạnh lùng cười.

Thanh âm vốn bình tĩnh của nàng bắt đầu có chút đau đớn ẩn giấu.

Đau quá, thật vô cùng vất vả.

Thấy cô đã nói tới điều này, người con gái bên cạnh anh đã kéo ống tay áo của anh, anh đành phải đưa điện thoại cho Hiểu Văn.

“Dư Vấn, cậu khỏe không ——” bên đầu kia cùa điện thoại truyền đến thanh âm bất an không yên nhưng vẫn nhẹ nhàng ôn hòa.

“Xin chào.” Cô không tốt, Cô tuyệt đối không khỏe, đối mặt với tàn cục hiện tại, Cô như thế nào có thể khỏe được?

“Lần trước gặp, cậu nói cậu chuẩn bị kết hôn , hôn lễ chuẩn bị thế nào?” Dư Vấn hỏi một câu lạnh nhạt.

“…” Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng hít thở khẩn trương của Hiểu Văn.

Rõ ràng vừa rồi Hạ Nghị đã nói cho Dư Vấn, cô ta tin chắc Dư Vấn không có khả năng không nghe được.

“Tuy rằng mới thấy qua mặt một lần, nhưng mình xem quân nhân C  thực rất tốt, người đàn ông làm trong quân đội có tính kỷ luật vô cùng chính xác, so với những người đàn ông khác thì còn đáng tin cậy hơn một chút.” Cô đạm mạc cười nói, bộ dáng giống như là đang tùy tiện nói chuyện tào lao, “Hiểu Văn, người đàn ông như vậy có thể đem lại cho bạn cảm giác thật an toàn.”

“Dư Vấn, mình cùng… A Nghị là thật tâm yêu nhau… Xin bạn có thể, có thể thành toàn cho bọn mình…” Cho dù đây là những lời rất khó nói ra, Hiểu Văn vẫn là nuốt nuốt cổ họng cố lấy dũng khí nói xong.

Cô ta biết, thời khắc mà cô ta nói ra những lời này, tình bạn giữa hai người hoàn toàn đã tan vỡ.

Tình cảm của phụ nữ có rất nhiều thời điểm, thựa rất yếu ớt.

Dư Vấn rất mạnh mẽ, ngay từ khi còn học ở trường, Hểu Văn đã biết cô rất mạnh mẽ, đặc biệt là khi đối mặt với người bạn tốt cùng với người đàn ông bên cạnh mình khi dễ cô, cô chưa bao giờ chưa bao giờ giả vờ như không có chuyện gì cả. Trước đây, Hiểu Văn từng có thói quen tránh ở phía sau Dư Vấn, có thói quen được Dư Vấn che chở.

Hiện tại, cô ta lại trở thành kẻ thù của Dư Vấn.

Nói không sợ, đó là giả.

“Thật tình yêu nhau? Thành toàn?” Dư Vấn đánh gãy lời nói của cô ta, mỉm cười, “Hiểu Văn, cậu cùng A Nghị làm sao vậy? Hai  người nói yêu nhau là yêu nhau, nhưng cái tình yêu này cũng đã là chuyện xảy ra từ hơn tám trăm năm rồi, không ảnh hưởng tới tình cảm giữa chúng ta, cậu muốn kết hôn, mà mình cũng phải lập gia đình , chờ về sau mọi người đều có con có thể cùng nhau tụ tập rồi.”

“…” Hiểu Văn nhất thời không biết nên nói tiếp như thế nào, vừa rồi rõ ràng A Nghị đã đem tất cả nói ra rất rõ ràng, nhưng thái độ của Dư Vấn lại rất tự nhiên.

“Hiểu Văn, mình nghĩ mình có lẽ nên giải thích một chút với cậu một số việc, Tống Dư Vấn mình không có thói quen cướp người yêu của người khác, cũng không làm chuyện có lỗi đối với tình bạn giữa hai bọn mình , mình với A Nghị ở cùng một chỗ là chuyện hai năm sau khi cậu đã bỏ đi.”

“Mình… đã biết, anh ấy đều nói qua.” Hiểu Văn không ngẩng đầu lên.

Bởi vì người phải xin lỗi người bạn tốt của mình hiện giờ là cô ta.

“Năm đó chính cậu không có tin tưởng đối với A Nghị, cho rằng anh ấy không mang lại cho cậu cảm giác an toàn, chính cậu chủ động buông tha cho đoạn tình cảm này, thực tiêu sái rời đi, khiến cho A Nghị bị thương hoàn toàn.” Dư Vấn thực rõ ràng hỏi, “Cậu cảm thấy cậu hiện tại còn có đủ tự tin, có thể ở bên cạnh anh ấy?”

“Mình…” Năm đó, là Hểu Văn đã sai, sai vì tuổi cô còn rất trẻ, sai vì đã quá yêu nên mới lo được mất, mới có thể không ngừng nghi kỵ, mới có thể không có đủ tự tin.

“Mình đã mang thai 6 tuần rồi, hôm nay vừa đến bệnh viện kiểm tra ra.” Không hề lưu lại bất kỳ cơ hội nào, không hề nói lời vô nghĩa, mặt Dư Vấn không chút thay đổi tuyên bố.

Quả nhiên, quả bom này vừa tung ra, Hiểu Văn bị dọa đến ngây dại cả người.

Cho nên, Dư Vấn mới lựa chọn nói ở thời cơ thích hợp.

Hiểu Văn tay chân hoàn toàn luống cuống, hô hấp cũng dồn dập , “Bọn cậu, bọn cậu…”

“Mình cùng A Nghị ở chung một chỗ đã hai năm, cậu nghĩ rằng mình cùng anh ấy chỉ biết nằm đắp cái chăn bông đơn thuần nói chuyện phiếm?” Côtrào phúng hỏi.

“Bọn mình, bọn mình…” Hiểu Văn căn bản không phải đối thủ của cô, nháy mắt đã bị tin tức này đả kích đến quân lính tan rã.

“Mình cũng không có hứng thú hỏi bọn cậu hiện tại phát triển đến giai đoạn nào rồi, chuyện này đối với mình không có ý nghĩa! Mình chỉ hỏi cậu, bọn cậu tính đem đứa trẻ của mình làm sao bây giờ?” Ngữ khí của Dư Vấn bắt đầu trở nên thúc ép hỏi: “Bọn cậu chuẩn bị ở cùng một chỗ, sau đó bắt đầu thương lượng đề nghị như thế nào đối với đứa trẻ của mình? Đi đi, các ngươi cả đời mang trên mình một mạng người, dùng cả đời bất an vì làm việc trái với lương tâm đi!”

Một giọt mồ hôi lạnh dọc theo sống lưng Hiểu Văn chảy xuống, giọt nước mắt nóng hổi lại dâng tràn trong hốc mắt của cô.

Cô ta làm sao dám, cô ta như thế nào dám?

“Hay là, cậu chuẩn bị tiếp nhận đứa con của tớ? Đỗ Hiểu Văn, cậu biết rõ ràng tính cách của tớ, những thứ của người khác tớ không tham, nhưng những thứ thuộc về mình, cho dù mình có chết cũng không cho!” Đứa bé cùng A Nghị, cô cũng không thể cho!

“Hiện tại tất cả mọi người biết A Nghị là chồng của tớ, là người đàn ông mà Tống Dư Vấn mình có thể liều lĩnh làm bất cứ thứ gì! Hiện tại, các ngươi muốn cùng một chỗ, làm cho tôi một người đối mặt với một cái hôn lễ như thế nào, Đỗ Hiểu Văn, cậu còn có thể để cho Tống Dư Vấn tôi có cái thể diện gì?” Thanh âm cô bắt đầu có nước mắt ở trong, “Hiểu Văn, tôi nói cho cậu biết, không có tình yêu Tống Dư Vấn này có thể sống, nhưng là nếu như các ngươi ngay cả tôn nghiêm cũng không để lại cho tôi, tôi sẽ cho các ngươi rõ ràng kết cục thực đáng sợ thế nào!” Anh cái gì cũng không cần phải không? Được, vậy cô khiến cho anh từ nay về sau biến mất trên thương trường!

Đỗ Hiểu Văn ngay cả hô hấp đều bắt đầu không thông.

Mười mấy năm cùng trường, cô ta biết cá tính Dư Vấn mạnh mẽ như thế nào, vì đạt được mục đích, cá tính của cô tuyệt đối không buông tha, sức chiến đấu vô cùng mãnh liệt.

“Cho nên, Đỗ Hiểu Văn, không cần cùng tớ nói cái gì yêu hay không yêu, chỉ cần một điểm thôi, hai người lập tức chấm dứt đi, để bọn mình trở thành vợ chồng, để cho đứa trẻ của mình được thanh tịnh, im lặng biến mất đi!” Nói xong một câu cuối cùng, Tống Dư Vấn mặt không chút thay đổi cắt đứt điện thoại.

Cô biết, cô sẽ thắng lợi.

Cô biết rất rõ nhược điểm của tình địch.

Đỗ Hiểu Văn không phải là một kẻ xen vào tình yêu của người khác.

Mà chính là cô.

Cô vừa mới treo điện thoại, tiếng chuông lập tức lại vang lên, hơn nữa, vang lên không ngừng.

Cô không tiếp.

Bởi vì, cô biết là ai.

Người chồng tương lai của cô nhất định muốn chất vấn rốt cuộc cô đã nói gì đối với người phụ nữ của anh ta, khiến cho hai gò má cô trở nên tái nhợt.

Cô đều có thể dự toán, bởi vì thắng lợi sắp tới, mọi thứ trở nên không còn mơ màng nữa.

Đỗ Hiểu Văn sẽ biến mất, giống như công chúa nhân ngư giống nhau, sẽ biến mất.

Cô thắng.

Nhưng mà, trái tim cô cho dù một chút cảm giác thắng lợi vui mừng cũng không có.

Cô vẫn ngồi thẳng lưng, vẫn ngồi cứng đơ tại chỗ, vẫn không nhúc nhích.

Mãi cho tới khi trong không khí truyền đến mùi cháo khét.

4 responses »

  1. duyen77 says:

    ngược cũng xem tới cùng lun hì hì

  2. đọc văn án mà đã thấy buồn rồi =___=
    mình mới đọc 1 tr của Đản Đản thấy rất hay nhưg cũng lâm li lắm, không biết tr này có ngược tâm lắm không *cắn cắn khăn*

  3. ●±‡±● rynario ●±‡±● says:

    mỗi cái văn án mà nó dài miên man. đọc hết cả hồn

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s